Chương 74: (Ngoại truyện 6): Chăm bé con (2)

Lúc Vệ Lai mang thai Thần Thần được bốn tháng rưỡi, các triệu chứng thai nghén mới cải thiện hơn.

Chu Túc Tấn vừa nằm xuống, cô cẩn thận lật người dậy.

“Sao vậy em? Có phải khó chịu chỗ nào không?” Anh cũng ngồi dậy theo cô.

Vệ Lai nhìn anh: “Đột nhiên em muốn ăn lẩu.”

Chu Túc Tấn bảo cô nằm xuống, “Em muốn ăn thịt và rau gì? Anh xuống bếp chuẩn bị, rửa trước, sau đó em hãy xuống.”

Vệ Lai dậy cũng không buồn ngủ nữa, “Em đi cùng anh.”

“Chồng ơi, anh dùng nước lọc đun sôi lên sau nhúng thịt với rau cho em, không cần phải pha nước sốt, em chấm với sốt cà chua.” Thời gian quá muộn, không thể ăn những món khẩu vị nặng.

Đến phòng bếp, Chu Túc Tấn làm theo những gì cô nói.

Thịt và rau sau khi nhúng nước sôi chỉ thêm sốt cà chua, rất thanh đạm.

Anh để thịt đã nhúng vào trong đĩa đặt xuống trước mặt cô, “Trưa mai anh đi ăn lẩu cùng em, thỉnh thoảng ăn một hai lần cũng không sao.”

“Mấy hôm trước Mẫn Hy nói muốn ăn lẩu, để em hỏi xem ngày mai cô ấy có rảnh không.” Vệ Lai gắp thịt bò nhúng cả hai mặt vào nước sốt cà chua, nhưng vẫn không có mùi vị gì.

Chu Túc Tấn rót cho cô một cốc nước ấm, “Uống nước xong anh đi bộ cùng em ở trong sân.”

Rạng sáng đầu tháng 6, nhiệt độ trong sân dễ chịu.

Vệ Lai cảm nhận được thai động, nhẹ nhàng đặt tay lên.

“Bé con lại cử động rồi.”

Chu Túc Tấn đặt lòng bàn tay của mình lên bụng dưới của cô, cảm nhận được cử động rõ ràng của thai nhi. Dường như nhịp tim của bé con được kết nối với nhịp tim của anh.

Vệ Lai nói về ngày dự sinh, “Nếu như không ra sớm, bé con sẽ cùng cung hoàng đạo với em.”

Chu Túc Tấn nói: “Tính cách tốt nhất nên giống em.”

...

Sau khi mang thai cô bắt đầu làm việc theo hình thức nghỉ hai ngày cuối tuần, mỗi ngày tăng ca sẽ không quá 8 giờ.

【Hôm nay rảnh không? Nếu như rảnh chúng ta đi ăn lẩu.】

Mẫn Hy trả lời ngay:【Trùng hợp Lục An cũng hẹn tôi để tư vấn chuyện quan hệ công chúng, cùng nhau đi.】

Quán lẩu do Vệ Lai đặt, trước đây có từng đến một lần, nước chấm ở đây rất đỉnh.

Lần trước cô gặp Lục An là trước tết, bây giờ đã là tháng 6, hơn nửa năm rồi không gặp.

Vệ Lai không cố ý hỏi: “Nửa đầu năm bận gì vậy, không gặp anh ở siêu thị bao giờ.”

Mẫn Hy: “Nửa năm rồi anh không đi Giang Thành à.”

Lục An nói: “Đi một lần.”

Chuyện dự án lần trước bắt buộc anh ta phải lộ mặt, qua đó chỉ ở lại ba ngày.

Vệ Lai: “Dự án bên Giang Thành kết thúc rồi sao?”

“Chưa.”

Lục An cầm lấy đũa gắp thịt cho hai người, “Trước đây thường xuyên ở Giang Thành là trốn xem mắt, bây giờ không cần trốn nữa.”

“Yêu rồi hay là người nhà nghĩ thông suốt không giục anh nữa?” Vệ Lai cầm cốc nước ấm, chuẩn bị chúc mừng anh ta, cho dù là loại nào, đều đáng để chúc mừng.

Mẫn Hy chỉ nghe nói Lục An đi xem mắt, chuyện sau đó như nào không biết, cô ấy cũng tò mò nhìn anh ta.

“Không yêu ai hết. Mùng 3 đi xem mắt rồi, tôi và cô ấy đều cảm thấy không có hứng thú với đối phương. Nếu như quyết định ở bên nhau chính là miễn cưỡng bản thân.”

...

Sau khi tạm biệt, Lục An châm một điếu thuốc mới lên xe, vừa mới khởi động xe, một bóng dáng lạnh lùng đi lướt qua xe anh ta.

“Trần Giai Thụy.” Anh ta hạ cửa kính xe xuống.

Một tay Trần Giai Thụy cầm ô, tay còn lại đang cho vào túi sờ gì đó, nghe thấy tiếng Lục An, thân thể hơi cứng lại.

Cô ấy điều chỉnh tốt biểu cảm mới quay người lại, anh từ trên xe đi xuống.

Đã ba năm rưỡi không gặp, tưởng rằng lúc gặp lại sẽ không còn dao động nữa.

Lục An đi đến gần, “Quay về thăm chú dì sao?”

Trần Giai Thụy bình thường đều không thích cười, hôm nay càng cười không nổi: “Ừ, trùng hợp hôm nay được nghỉ.”

Lục An gật đầu, bố mẹ cô sống ở khu nhà cũ phía trước, dừng xe không tiện, lần nào cô cũng ngồi tàu điện ngầm qua. Cô là bạn đại học của anh, giả vờ làm bạn gái của anh. Trước đây anh thường xuyên đến đây đón cô, quen thuộc với khu này.

Trần Giai Thụy lịch sự tạm biệt, sau khi xoay người hít một hơi thật sâu.

Đời này chuyện cô ấy hối hận nhất chính là khi đó đã đồng ý giả vờ làm bạn gái anh, ở chung một năm, người nhập vai chỉ có mình cô.

...

Lần nữa Vệ Lai đến quán lẩu này là nửa năm sau, mấy ngày trước đêm giao thừa, lúc Thần Thần mới sinh được ba tháng hai ngày, Mẫn Hy gọi cô ra ngoài tụ tập.

Lần này nhiều người hơn, Mẫn Đình và chồng Mẫn Hy cũng ở đây. Bởi vì Lục An có buổi đàm phán, bọn họ ăn được một nửa anh ta mới ung dung đến muộn.

Chu Túc Tấn không đi cùng, ở nhà với con gái.

...

Vệ Lai cảm thấy rất xa lạ với cái tên này: “Trần Giai Thụy là?”

Lục An nói: “Bạn đại học của tôi, từng là bạn gái giả vờ của tôi.”

Vệ Lai gật đầu, nhớ lại mấy tháng cùng Chu Túc Tấn giả vờ, “Sao hai người bị người nhà nhìn ra sơ hở vậy?”

Lục An: “Có thể là do tôi không nhập vai, khách sáo với cô ấy.”

Vệ Lai tràn đầy cảm xúc, nhưng hy vọng Trần Giai Thụy không giống mình khi đó, dần dần nhập vai.

Quan tâm đến Vệ Lai, tối nay tan sớm, chưa đến 7 giờ đã ăn xong.

Về đến nhà, Chu Túc Tấn đang ở phòng của em bé cùng con gái.

Cô đi tắm trước, thay bộ quần áo sạch sẽ.

Chu Túc Tấn để tay con gái vào lòng bàn tay mình, lần này đi công tác hai tuần, hôm nay vừa mới từ London bay về, cảm giác bàn tay nhỏ xíu của con gái đã lớn hơn một chút so với trước lúc anh đi công tác.

Bàn tay nhỏ xíu của con gái hồng hào, thịt núng nính, Vệ Lai không nhịn được sờ sờ. Hai người đứng ở bên cạnh nôi nhìn con gái, Vệ Lai thuận thế dựa vào lưng Chu Túc Tấn.

Chu Túc Tấn theo thói quen để tay ra sau lưng ôm lấy eo cô, mặt Vệ Lai áp vào má anh, chóp mũi cô tràn đầy hơi thở của anh.

“Chu Túc Tấn, anh nhìn xem có phải lông mi của Thần Thần lại dài hơn rồi không?”

Chu Túc Tấn dịu dàng nhìn con gái: “Ừ, dài hơn một chút rồi.”

Dì làm xong đồ ăn đêm Vệ Lai muốn ăn, Chu Túc Tấn hôn lên trán con gái, đi xuống nhà ăn cùng Vệ Lai.