Chương 73: (Ngoại truyện 5): Chăm bé con (1)

Bớt đi một tầng ngăn cách trong suốt, chưa bao giờ thân mật như vậy.

Vệ Lai ôm chặt lấy eo anh.

Chu Túc Tấn hít một hơi thật sâu, suýt nữa mất tự chủ. Anh cúi đầu hôn người dưới thân, dây váy ở trên vai trượt xuống khỏi vai.

Hôn môi cô, “Em thả lỏng ra một chút được không?”

Đầu ngón tay trái của cô bị anh xoa xoa, ngón tay chính là nơi nhạy cảm của cô, cô chỉ có thể thả lỏng.

Khó khăn lắm mới rút tay ra khỏi tay anh, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh, “Anh đã nghĩ qua tên của bé con chưa?”

Chu Túc Tấn: “Nghĩ rồi. Nhũ danh là Thần Thần.”

“Thần trong tập đoàn Khôn Thần sao?”

“Ừ.”

Thần Diệc là vì sao, cô lại thích ngắm bầu trời sao.

Vệ Lai vùi mặt vào cổ anh, lúc tiếng hét quá lớn, cô hôn lên yết hầu anh.

Hơi thở mát lạnh phả vào mũi, mười ngón tay đan chặt, giao thoa tại nơi sâu nhất trong cô.

Hôm sau bị tiếng chuông báo thức làm ồn tỉnh, hôm nay phải đến buổi liên hoan gia đình ở nhà của ông bà nội.

...

Kết hôn hơn hai năm, mỗi lần đến Bắc Kinh vừa khéo bố Chu đều không có ở nhà. Hôm nay là lần đầu tiên cô nhìn thấy người thật, không khác gì mấy trong video.

Khí chất của bố Chu và ông nội giống hệt nhau, ánh mắt sắc bén mang theo áp bức.

“Con chào bố.” Lúc chào hỏi âm cuối không được tự nhiên.

Bố Chu gật đầu, “Ở bên Giang Thành ấm áp, con đã quen với bên này chưa?”

Chu Túc Tấn xen vào: “Bố anh có ở Giang Thành mấy năm.”

Vệ Lai: “?”

Ánh mắt hoài nghi, trước giờ chưa nghe ai nhắc đến.

Bố Chu tức giận nhưng cũng phải bình tĩnh lại, giọng nói lạnh đến thấu xương: “Đó là bố của Mẫn Đình, nhận chức ở Giang Thành.”

Chu Gia Diệp ngồi bên cạnh suýt nữa bật cười thành tiếng, đứa em trai này của anh cố ý chuyển chủ đề, chuyển cái được ngay.

Bố Chu liếc con trai út: “Mấy năm nay bố ở đâu con không nhớ à?”

Thấy hai cha con sắp cãi nhau, Ninh Như Trân lấy bao lì xì nhét vào tay chồng. Đây là tiền mừng tuổi chuẩn bị cho Vệ Lai, bà liếc nhìn chồng một cái.

Bố Chu liếc con trai út, quay mặt về phía Vệ Lai, sắc mặt bình tĩnh, đưa lì xì cho cô: “Gửi lời hỏi thăm đến bố mẹ con giúp bố.”

“Con cảm ơn bố.”

Ninh Như Trân ra hiệu cho con trai út: “Con dẫn Vệ Lai lên tầng xem đi, anh chị họ con đều đang ở trên tầng đá nh bài.”

Đi tới cầu thang, Vệ Lai như trút được gánh nặng.

Đợi mấy đứa nhỏ đi xa, bố Chu không hài lòng nói: “Không phải lúc ở nhà bà nói không nói chuyện giúp Chu Túc Tấn à.”

Ninh Như Trân: “Ông so đo với bọn nhỏ làm gì. Ông không nhìn ra nó cố ý nói sai sao?” Bà vỗ vỗ chồng, “Được rồi được rồi, đừng tức nữa. Đừng để tết nhất bị chọc tức đến mức bị cao huyết áp.”

Đến bây giờ bố Chu vẫn còn canh cánh trong lòng: “Bảo nó tổ chức một buổi tiệc đính hôn ở Bắc Kinh, bà xem nó lại xem như gió thổi qua tai.”

Ninh Như Trân: “Nếu như chuyện gì nó cũng nghe ông, Vệ Lai chắc chắn không thể nào bước chân vào được cái nhà này, càng không thể nào kết hôn hai năm không tham gia bữa tiệc gia đình.”

Bố Chu: “...”

Nhìn vợ, không phản bác.

...

Bị Lục An dạy hư, bây giờ đánh bài kiểu tự chế đã trở nên phổ biến. Chu Túc Tấn đẩy cửa phòng đánh bài trên tầng, chỉ nghe thấy anh họ lớn nhất nói: “Anh ra hai lá bố anh.”

Chị họ lớn thứ hai nói: “Chị ra một lá ông nội.”

Đến lượt Chu Gia Diệp ra bài, anh rút ra hai lá Chu Túc Tấn, “Chắc chắn có thể khiến ông nội tức đến mức phải gọi điện đến số điện thoại chuyên môn của bà nội.”

Cả phòng cười như đ iê n.

Chu Túc Tấn đóng cửa lại, nói với anh trai: “Lần sau ra một lá là đủ rồi.”

Anh họ ngậm điếu thuốc chưa châm trong miệng cười nói: “Đưa lì xì năm nay của em cho anh, nếu không anh sẽ nói với ông nội, em muốn ngang hàng ngang vế với ông.”

Đùa nhau vui vẻ, bọn họ nhiệt tình chào hỏi, bảo Vệ Lai qua đánh bài.

Chu Túc Tấn nhìn về phía anh họ: “Bữa tiệc năm nay có muốn đổi hình thức không?”

Anh họ: “Đổi thế nào?”

“Mỗi người làm một món, không biết làm vào phòng bếp giúp đỡ.”

Chị họ: “Được đấy, năm nào tụ tập đánh bài mãi cũng chán.”

Anh họ nhàn nhã nói: “Anh biết làm nộm dưa chuột, cái này cũng được tính là món ăn nổi tiếng.” Nói rồi nhìn về phía Chu Túc Tấn, “Sợ em ngay cả vào bếp giúp đỡ cũng không giúp được gì.”

Chu Túc Tấn: “Em sẽ làm chè thang viên.”

Chị họ ba: “Vừa hay chị cũng muốn ăn thử chè thang viên của Giang Thành.”

Chu Gia Diệp là người đầu tiên ra bài, nói: “Ván này kết thúc thì đi xuống làm, người thua làm hai món.”

Bọn họ cùng nhau hợp sức để anh họ thua.

Anh họ bị chọc tức đến bật cười: “Mấy đứa cứ đợi đấy.”

Anh ấy định làm thêm món nộm cà chua nữa.

Một nhóm hơn chục người hoành tráng đi xuống bếp ở dưới nhà.

Vệ Lai đột nhiên nhớ ra: “Không có nhân chè thang viên, làm sao anh làm chè thang viên được?”

Chu Túc Tấn: “Anh mang một ít ở Giang Thành qua, để ở tủ lạnh trong xe, anh đi lấy.”

Vệ Lai cười: “Có phải anh đã sớm lên kế hoạch hôm nay cùng nhau vào bếp không?”

“Ừ.” Hôm tối giao thừa lúc cùng Hạ Vạn Trình vào bếp, anh liền suy nghĩ lúc nào trong nhà mình tụ tập có thể đổi hình thức.

Chu Túc Tấn nhìn trong tủ lạnh, có bột nếp, sợ lúc anh không có ở đây Vệ Lai sẽ dè dặt, nói với cô: “Em đi ra xe lấy nhân cùng anh nhé.”

...

Điện thoại rung, đối tượng xem mắt gửi tin nhắn đến, một tin dài, là yêu cầu của cô ấy với bạn đời tương lai, sau đó lại gửi thêm một tin nhắn khác: 【Có thể nói yêu cầu của anh với người bạn đời của mình là những gì không?】

Lục An:【Ít nói, chỉ số IQ cao, giản dị đơn thuần, khí chất đặc biệt, không dưới 174.】

Sau khi gửi đi mới giật mình, đây không phải tìm phiên bản khác của Triệu Nhất Hàm sao.

Một giây sau lại thu hồi.

...

Sáng hôm sau bữa tiệc, Vệ Lai bay về Giang Thành, tối nay quản lý cấp cao của Vệ Lai - Bách Đa tổ chức teambuilding.

Cô không biết hôm mùng 3 Lục An đi xem mắt, đương nhiên cũng không rõ chuyện sau đó như thế nào.

Vệ Lai chỉ có một hành lý nhỏ, một tay khoác tay mẹ tay còn lại kéo hành lý, không chú ý đến sự thay đổi trên tay trái của mẹ.

Cô lái xe của mẹ ra khỏi tầng hầm, mua một chiếc bánh kem nhỏ, lại đến tiệm hoa gần đó mua một bó hoa tươi mà mẹ thích.

“Mẹ, chúc mẹ vui vẻ hạnh phúc.”

Nhìn bánh kem và hoa tươi trong tay con gái, hốc mắt Trình Mẫn Chi phiếm hồng, ôm lấy con gái: “Cảm ơn con yêu.”

Vệ Lai hỏi mẹ: “Bác Hạ cầu hôn mẹ khi nào vậy?”

“Chiều hôm đi uống cà phê.” Thật ra lúc sắp chiều tối, hôm đó bọn họ đã nói chuyện hơn ba tiếng mà không nhận ra, mua thêm một cốc cà phê, mỗi người lại gọi thêm một cốc sữa.

Hai mẹ con cười nói, ăn hết đồ ăn trên bàn, bánh kem cũng ăn hết một nửa.

...

Vệ Lai đăng khoảnh khắc teambuilding lên vòng bạn bè, lúc load lại bảng tin trùng hợp nhìn thấy quản lý của cửa hàng đồng hồ chính hãng thả tim bài viết vừa rồi của cô.

Quản lý gửi tin nhắn cho cô:【Vẫn chưa có bất cứ tin tức nào về đồng hồ.】

Ngày Chu Túc Tấn nhận được đồng hồ, con gái Thần Thần được mười bốn tháng năm ngày.

Vệ Lai - Bách Đa đang ở thời điểm then chốt để lên sàn, Vệ Lai đi công tác đã trở thành chuyện như cơm bữa, bận đến mức không có thời gian ở cùng con gái mới biết nói mấy từ.

Ngày mai lại phải đi công tác, lần này phải đi ít nhất một tuần.