Sáng ngày mùng 2, Vệ Lai đánh răng rửa mặt xong đến phòng thay đồ tìm quần áo. Chu Túc Tấn đang cài cúc áo, đã bốn ngày liên tiếp anh mặc áo sơ mi đen.
Vệ Lai trầm ngâm nhìn anh, sau đó cười nói: “Có phải anh cố ý mặc áo sơ mi đen không?”
Chu Túc Tấn cài xong cúc áo: “Đúng vậy.”
Vệ Lai nghiêng người nhìn về phía anh, “Anh phát hiện bí mật này của em lúc nào vậy?” Anh mặc áo sơ mi đen cô sẽ mặc váy hai dây màu đen.
Chu Túc Tấn: “Sau khi em mặc mấy lần.”
Vệ Lai vòng tay qua cổ anh, “Sau này em không mua váy hai dây nữa, sẽ mặc áo của anh.”
Đêm qua phóng túng, sáng nay Vệ Lai không còn sức lực để làm một lần nữa.
Chu Túc Tấn cảm nhận được phần bụng của mình bắt đầu căng lại, thả cô ra.
...
Hiếm khi hôm nay không tắc đường, nửa tiếng đã đến nơi. Mấy người Mẫn Hy vẫn còn đang trên đường, trong thời gian đợi, cô ngồi tại chỗ sàng lọc CV của nhân viên quản lý quầy sách.
Luôn cảm giác có người nhìn mình, Vệ Lai ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của một người lạ.
Kỷ Minh Nghiên đi đến gần, vừa rồi vẫn luôn suy nghĩ nên gọi Vệ Lai như nào mới thích hợp, “Sếp Vệ, xin chào, rất vui được gặp cô.”
“Xin chào.” Vệ Lai đứng dậy, đợi đối phương giới thiệu trước.
Kỷ Minh Nghiên giơ tay, “Tôi họ Kỷ, Kỷ Minh Nghiên.”
Cô giơ tay lịch sự đáp lại, “Rất vui được gặp cô.”
Kỷ Minh Nghiên cười, hỏi: “Sếp Vệ, có tiện nói chuyện mấy câu không?”
Vệ Lai thoải mái nói: “Tiện chứ.” Mời cô ấy ngồi.
Kỷ Minh Nghiên không có thời gian vòng vo, vào thẳng vấn đề: “Tôi có xem mắt một lần với Chu Túc Tấn, kết quả từ đó bị Khôn Thần đưa vào danh sách đen những đối tượng hợp tác.”
“Hai năm vừa rồi công ty nhà chúng tôi có quan tâm đến một số ngành nghề, Khôn Thần cũng có ý định đầu tư. Vốn dĩ là một cơ hội hợp tác rất tốt, chỉ bởi vì lần xem mắt đó mà lần nào Chu Túc Tấn cũng tạm thời rút lui.”
“Trước tết tôi và chồng đã lĩnh chứng rồi, chỉ là muốn hợp tác với Khôn Thần. Cũng đã tìm Mẫn Đình giúp đỡ tìm cơ hội có điều Chu Túc Tấn vẫn không nể mặt.”
Cô rót một cốc nước ấm đưa qua: “Nếu như không phải cô nói, tôi còn không biết những chuyện này.”
“Cảm ơn.” Kỷ Minh Nghiên nhận lấy cốc nước, “Tôi cũng nghĩ cô không biết, vậy nên hôm nay mới mạo muội làm phiền. Hợp tác là chuyện đôi bên cùng có lợi, có lợi chứ không có hại với Khôn Thần.”
Cô ấy chỉ nói đến đây, cầm cốc nước đứng dậy, “Sếp Vệ cô bận đi, không làm phiền nữa, tôi đi tìm bạn tôi đây.”
Chu Túc Tấn đang ở nhà dì uống trà cùng dượng, nhìn thấy tin nhắn đi ra sân gọi điện lại.
“Gặp Kỷ Minh Nghiên rồi sao?”
“Ừ, cô ấy và bạn đến đây ăn lẩu. Chồng ơi, Khôn Thần hợp tác với công ty nhà cô ấy em không để ý…..” Cô còn chưa nói xong anh đã ngắt lời, “Không phải chuyện em có để ý hay không.”
Lần đầu tiên Chu Túc Tấn không nể mặt cô, “Tiền này anh không kiếm.”
...
Khu phố cổ Giang Thành dịp lễ tết náo nhiệt nhất, người qua lại đông đúc. Quán cà phê nằm trên khu phố cổ, có lẽ quán mới mở hai năm gần đây.
Gọi một cốc cà phê mình thích uống, lại gọi cho Hạ Vạn Trình một cốc.
Trình Mẫn Chi đang uống cà phê, người đối diện giơ tay, có lẽ là muốn thử một ngụm cà phê của bà.
Triệu Mân cũng nhìn thấy người ở trong quán cà phê, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Triệu Nhất Hàm khoác tay mẹ, rõ ràng cảm nhận được bước chân của mẹ nhanh hơn.
Đi qua quán cà phê, Triệu Mân mới đi chậm lại.
Chú Vệ là một người bố tốt, nhưng tuyệt đối không phải người chồng hoàn hảo. Tính cách ông mạnh mẽ lại tự phụ, thứ khó thay đổi nhất của một người chính là tính cách của mình.
Ngay cả Chu Túc Tấn cũng rất khó để thay đổi được tính cách và thói quen của mình huống hồ là chú Vệ.
“Mẹ và chú Vệ định thế nào?”
Triệu Mân thở dài: “Còn có thể thế nào chứ, sống tiếp thôi. Ông ấy có thể kiếm tiền, đối xử với con cũng tốt.”
Khu phố cổ rất dài, Triệu Nhất Hàm và mẹ đi dạo đến cuối phố lại quay lại, đi dạo vào các cửa hàng ở hai bên đường. Hai tiếng sau lại đi qua quán cà phê, Trình Mẫn Chi và Hạ Vạn Trình vẫn chưa đi.
Trình Mẫn Chi chống cằm không biết đang nói gì, Hạ Vạn Trình nghiêm túc lắng nghe.
Đây chính là dáng vẻ hôn nhân mà Triệu Mân mong muốn nhất.
Đơn giản nhưng không nhàm chán.
…
Hôm nay trời âm u, 5 rưỡi trời đã sẩm tối.
Chu Túc Tấn đi thăm nhà mấy trưởng bối, lúc về biệt thự xe của Vệ Lai vẫn chưa về. Buổi trưa đi ăn lẩu, buổi chiều mấy người lại đi mua sắm.
Hai kỳ nghỉ tết anh đều không tham gia đ á nh b ài, bọn họ đã chơi bài theo kiểu mới.
Lục An mua một hộp tấm thiệp trống không, tự tay làm ra một bộ b à i. Trên mỗi lá bài đều có tên của một người, lúc ra bài đối phương có thể chặn được hay không phải xem thực lực tên của người trên bài.
Đến lượt Mẫn Đình ra bài, anh ta rút ra ba lá “Triệu Liên Thân”.
Ông chủ Lạc Mông cười, “Tôi có lá chặn.” Anh ta ra hai lá “Chu Túc Tấn”.
Trong tay Lục An chỉ còn lại một lá, muốn chặn hai lá “Chu Túc Tấn” căn bản không có khả năng, Mẫn Đình khuyên Lục An: “Nhận thua đi.”
Người thua tối nay phải thanh toán.
Lục An bình thản bỏ lá bài lên bàn, là một lá “Vệ Lai”, “Người này có thể chặn được hai lá “Chu Túc Tấn” rồi chứ?”
Mọi người xung quanh bàn bị chọc bật cười, ‘Vệ Lai’ chính là át chủ bài, chặn tám lá hay mười lá Chu Túc Tấn cũng không thành vấn đề.
“Ai viết đây?” Anh rút một lá ra, chữ viết rất nắn nót, nhìn không ra là nét chữ của ai.
Lục An còn tưởng mình nghe nhầm, đột nhiên quay đầu lại, tàn thuốc lá rơi xuống đất.
Ông chủ Lạc Mông nói: “Cậu đoán xem có phải Lục An viết không.”
Chưa đầy hai giây sau đã bị bán đứng, Lục An cười cầm hộp thuốc lá trên bàn ném qua.
Anh ta nhả khói, “Không phải tôi chán à.” Dừng một lát, “Ngày mai không chán nữa.”
Chu Túc Tấn liếc anh ta, bỏ lá bài xuống: “Ngày mai đi Giang Thành?”
Lục An: “Không đi. Đi xem mắt.”
...
Vệ Lai về từ lâu, sau khi tắm xong cô lấy đồng hồ trong tủ đựng đồng hồ ở trong phòng thay đồ ngắm. Có mấy chiếc đồng hồ thời gian không còn đúng nữa, cô lấy từng cái ra một kiểm tra lại thời gian.
Chu Túc Tấn đóng cửa tủ đựng đồng hồ, “Hôm nay đi dạo có mua được gì không?”
Vệ Lai mở rộng vòng tay ôm lấy anh, “Mua cho mẹ hai chiếc khăn, kiểu mới vừa ra, không biết mẹ có thích màu này không nữa.”
Chu Túc Tấn cúi đầu hôn cô: “Em mua mẹ anh đều thích.”
Vệ Lai cười: “Anh dỗ em vui chứ gì.”
“Không phải. Đồ em mua tặng lúc trong thời gian đưa em đi gặp phụ huynh, mẹ anh vẫn luôn dùng. Đợi lúc về em tự mình tặng mẹ.”
“Được.”
Chu Túc Tấn ôm cô trong lòng, dùng sức ôm chặt lấy.
“Chu Túc Tấn.”
“Hửm?”
“Bao trong nhà chả mấy mà hết rồi.”
“Anh mua rồi.”
“..... Ý em là, dùng hết không cần mua nữa.”