Chương 71: (Ngoại truyện 3): Chụp ảnh cưới.

Vệ Hoa Thiên xách một chiếc hành lý khác từ huyền quan qua, năm ngoái lúc đến nhà con gái mọi thứ vẫn rành rành trước mặt. Khi đó trên bàn trà sạch sẽ, chỉ có mấy cuốn sách cũ, năm nay khay đồ ăn vặt có đủ các loại đồ ăn.

Hoa lan hồ điệp đua nhau khoe sắc, cây liễu bạc treo đầy các bao lì xì.

Có hương vị của tết, cũng có dáng vẻ của ngôi nhà.

Con gái đi công tác ở bên ngoài gần ba tuần, Vệ Hoa Thiên biết, ông hỏi: “Mẹ con mua hoa cho con sao?”

“Có lẽ là Chu Túc Tấn ạ.” Mẹ sẽ không tự ý mua sắm thêm đồ cho ngôi nhà nhỏ của cô, muốn mua sẽ hỏi ý kiến của cô trước.

Vệ Lai gửi tin nhắn cho Chu Túc Tấn, nói với anh mình đã về đến nhà, 【Hoa ở trong nhà là anh mua sao?】

Chu Túc Tấn:【Ừ. Em về có không ít việc phải làm, anh mua trước.】

Mấy ngày trước cô đi thăm hai người bạn cũ của mẹ, anh đến Giang Thành công tác. Cô không ở Giang Thành, anh không cần đi mua hoa cùng cô.

Vệ Lai để túi xách xuống, rót nước cho bố.

...

Hôm sau Vệ Lai đến công ty từ sớm.

Lúc đỗ xe gặp Dư Hữu Niên, hai người cùng nhau lên lầu.

Dư Hữu Niên nói tối qua nhận được điện thoại của Triệu Liên Thân, bởi vì quá muộn nên ông không báo cáo với cô.

Triệu Liên Thân nói hai chuyện trong điện thoại, hoạt động teambuilding sau tết đổi từ mùng 3 sang mùng 5, thứ hai là Công nghiệp Bách Đa quyết định mỗi quý sẽ trích một khoản quỹ đặc biệt để duy trì quầy sách miễn phí.

“Bác cũng thấy khó hiểu với quyết định của sếp Triệu.” Trước đó thì phản đối kịch liệt việc lập quầy sách miễn phí, bây giờ không những không phản đối mà còn lấy tiền ra duy trì.

Thật ra mua sách cũng không tốn bao nhiêu tiền, chủ yếu là thái độ của sếp lớn đã thay đổi.

Vệ Lai đoán: “Có thể là anh ta đi kiểm tra rồi, xem xong cũng có hứng thú với việc đọc sách.”

Bách Đa đã bày tỏ thái độ, còn lấy thành ý, việc cô cần làm là đưa quỹ đặc biệt này vào thực tế.

Buổi sáng, cô mở cuộc họp quản lý cấp cao tạm thời, đề xuất mỗi thành phố nên bổ sung thêm một nhân viên chuyên quản lý quầy sách. Quầy sách miễn phí không còn thuộc phụ trách của các cửa hàng nữa, nhân viên chuyên quản lý quầy sách sẽ báo cáo trực tiếp với cô.

Đề xuất này được nhất trí thông qua.

Ngay hôm đó, bộ phận nhân sự đã đăng tin tuyển dụng. Ngoại trừ việc phụ trách thay đổi sách định kỳ ở cửa hàng còn phải đi từng tiệm sách để tìm mua các quyển sách cũ. Vì vậy không cần phải ở văn phòng, không yêu cầu kinh nghiệm làm việc, yêu cầu duy nhất chính là có niềm đam mê đọc sách.

Ngày hôm sau, bên Giang Thành nhận được mấy chục CV xin ứng tuyển chuyên viên quản lý quầy sách.

Nhân viên nhân sự in CV ra, sau khi sắp xếp xong đưa đến văn phòng cô.

...

Chu Túc Tấn tiếp tục cuộc trò chuyện trước đó, hỏi cô có muốn chụp một bộ ảnh cưới trên cầu vượt vào mùa đông không.

Dự báo mùng 1 tết sẽ có trận tuyết rơi dày đặc, trong thời gian nghỉ lễ trên cầu vượt ít người, thích hợp cho việc chụp ảnh.

Anh nói: “Không mặc váy cưới chụp, em sẽ bị lạnh.”

Vệ Lai không cần nghĩ: “Chúng ta mặc áo khoác măng tô chụp đi.” Trong lời nói có sự kích động không giấu được.

Áo măng tô hợp với cảnh tuyết rơi trên cầu vượt hơn, mặc váy cưới không toát ra được không khí cô muốn có.

...

Ra khỏi tòa nhà văn phòng, Vệ Lai vội vàng phi thẳng đến bãi đỗ xe ngoài trời ở trước cổng siêu thị.

Trùng hợp Trình Mẫn Chi đi từ siêu thị ra, bà mặc áo khoác màu xanh đậm, sang trọng mà thanh lịch. Trong tay bà cầm bảng giá các sản phẩm trong sự kiện các hoạt động lễ tết, vừa đi vừa nói chuyện với quản lý cửa hàng.

Vệ Lai đánh giá chiếc áo hôm nay mẹ mặc, sau khi ở bên Hạ Vạn Trình, nụ cười trên khuôn mặt mẹ rõ ràng xuất phát từ trong nội tâm.

Vệ Lai cười dùng sức gật đầu, lại nói với mẹ, mùng 1 tết lại vội đến Bắc Kinh chụp ảnh cưới.

“Lấy cảnh ở trên cầu vượt ạ, bọn con mặc quần áo của mình chụp.”

“Nghe rất lãng mạn.” Trình Mẫn Chi sợ con gái lạnh, mở cửa xe hộ con gái, hất cằm bảo con gái lên xe, cười tiếp tục nói, “Chắc chắn con và Chu Túc Tấn đã đi qua cầu vượt.”

Không chuyện gì giấu được mẹ, “Vâng, năm đầu tiên kết hôn con đến Bắc Kinh thăm anh ấy, có đi qua một lần.”

Cô quên mất muốn chụp ở đâu nhưng Chu Túc Tấn vẫn nhớ.

Nói chuyện với mẹ thêm mấy câu, Vệ Lai chuẩn bị đến sân bay. Trước khi đóng cửa xe còn khen chiếc áo mẹ mặc hôm nay, trông trẻ trung mà lại khí chất.

Được con gái khen Trình Mẫn Chi xấu hổ, “Hạ Vạn Trình đi công tác ở nước ngoài mang về cho mẹ, đây là lần đầu tiên mẹ mặc màu kiểu này, lúc đi đường cứ cảm thấy kỳ cục.”

“Ánh mắt bác Trình tốt thật đấy. Mẹ, màu này vô cùng hợp với mẹ luôn.”

Cô bảo mẹ về sau nên thử mấy kiểu màu không hay mặc nhiều hơn.

...

Vệ Lai ôm lấy anh, rất nhanh buông anh ra.

Anh mang theo hai hành lý, cô đẩy một cái qua.

“Bữa tiệc gia đình ngày mai ở nhà cũ, anh không tham gia sao?”

Chu Túc Tấn: “Ông nội đã đổi sang trưa ngày mùng 3 rồi, sau này chúng ta ăn cơm giao thừa với mẹ xong quay lại Bắc Kinh vẫn kịp.”

Nhà họ Chu nhiều người, Chu Túc Tấn có ba người bác, thời gian ăn bữa tiệc gia đình là thói quen bao nhiêu năm nay của gia đình vì cô mà thay đổi.

Ông nội tính cách mạnh mẽ, nói một không nói hai, đến cả bà nội cũng rất khó thuyết phục được ông nội, thay đổi thời gian bữa tiệc có lẽ là kết quả sau khi ông đ ấ u tr an h rất lâu.

Vệ Lai kiễng chân, hôn lên má anh.

...

Vừa rồi Viên Hằng Nhuệ lướt qua con đường cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần, cố ý nhìn vào cửa siêu thị, nhìn thấy có hai bóng lưng đang dán câu đối tết.

【Sếp Vệ, chúc mừng năm mới em trước, năm mới phát tài! Cầu mong năm nào cũng có ngày này, năm nào cũng như hôm nay!】Cùng Chu Túc Tấn dán câu đối tết cho cửa hàng thứ mười bảy, có lẽ là chuyện vui nhất trong năm mới của cô.

Hai mươi phút sau, Vệ Lai dán xong câu đối thấy có tin nhắn chúc mừng năm mới, trả lời anh ta:【Cảm ơn anh. Chúc mừng năm mới, chúc anh sớm lọt vào top 3 người giàu nhất (chúc mừng) (chúc mừng)】

Dán xong câu đối tết ở bên cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần, mẹ và chủ tịch Hạ cũng dán xong câu đối tết ở cửa hàng chính.

Chu Túc Tấn cất thang gấp, hai người đi sang chỗ mẹ.

Năm nay Vệ Lai mua cho mẹ một chiếc áo len kiểu rộng màu đỏ tươi và mua cho mình chiếc váy len màu hồng nhạt.

Trình Mẫn Chi và con gái thay quần áo xong đi xuống.

“Mẹ, chúng ta chụp mấy bức ảnh đi.” Tết năm nào cô cũng chụp ảnh chung với mẹ làm kỉ niệm.

“Ngày mai hai đứa chụp ảnh cưới, đã tìm được nhϊếp ảnh gia chưa?”

“Vâng, Chu Túc Tấn sắp xếp xong hết rồi ạ.”

Vệ Lai cố ý tìm góc độ, bối cảnh là phòng bếp.

Khi chụp ảnh, hậu cảnh phía sau mờ nhưng có thể nhìn được khung cảnh rộn ràng ở trong bếp.

Mùng 1 tết cô không ở Giang Thành, công việc kiểm tra cửa hàng giao lại cho mẹ.

Hạ cánh xuống Bắc Kinh, tuyết bắt đầu rơi nhẹ.

Nhϊếp ảnh gia chụp ảnh cho hai người là vợ của bạn Chu Túc Tấn từ thuở nhỏ, lần đầu tiên cô gặp mặt, là một người phụ nữ vô cùng lãng mạn. Nhϊếp ảnh gia nói không cần sợ tuyết rơi dày đặc khiến trời lạnh, chỉ sợ tuyết rơi không nhiều sẽ không chụp ra được không khí mà cô ấy muốn.

Nhϊếp ảnh gia không yêu cầu động tác cụ thể nào cho hai người: “Hai người trước đó đi qua cầu vượt như thế nào bây giờ cứ đi như vậy, đi nhanh đi chậm tùy hai người, đi rồi dừng lại cũng được.”

Vệ Lai nắm lấy ngón tay Chu Túc Tấn, sợ lúc đi trông mình không được tự nhiên.

Vẫn giống như lần đầu hai người đi qua cầu vượt, Chu Túc Tấn dẫn cô đi.

Màn đêm buông xuống, những bông tuyết bay bay, rơi xuống người cô và Chu Túc Tấn.

Cùng nhau đội tuyết, cùng nhau bạc đầu.