Chương 9

Tô Đăng vừa nhìn đã biết, người đàn ông trước mặt chắc chắn là người chơi. Hơn nữa còn là loại cấp bậc rất cao, từng vượt qua vô số phó bản trong vô hạn lưu.

Chỉ có người chơi cấp cao mới có thể mang trên người thứ âm khí đậm đặc, thấm vào tận xương tuỷ như vậy, và đi kèm theo đó là lượng cảm xúc tiêu cực dày nặng đến mức nghẹt thở.

Bên trong những cảm xúc đó có sự phẫn nộ mãnh liệt, nỗi bi thương, và sự thống khổ sâu sắc…

Cậu rất thích.

Một linh hồn từng trải qua đau đớn thống khổ, đó mới gọi là mỹ vị thực sự.

Nếu mấy ngày trước, linh hồn cậu chỉ đơn giản là đói khát. Thì lúc này đây, cậu thật sự rất muốn biến âm khí trên người người đàn ông trước mặt thành một món mỹ thực mà chậm rãi thưởng thức.

Chỉ là… không hiểu vì sao, khi nhìn thấy Giang Tẫn, trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác quen thuộc lạ thường.

Giống như đã từng gặp ở đâu rồi.

Thôi kệ, chắc chỉ là ảo giác thôi.

***

Không lâu sau, thành viên của đội Hai cũng nhanh chóng có mặt. Vừa thấy Giang Tẫn đang cầm súng như thể đang đối đầu với ai đó, bọn họ lập tức cho rằng quái vật vẫn còn sống, liền vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Chỉ riêng Tô Mục, sau khi nhìn rõ người đang bị chĩa súng vào thì đột ngột khựng lại, hàng lông mày nhíu chặt: “Tiểu Đăng?”

Mấy người trong đội nghe Tô Mục nói vậy liền ngạc nhiên quay sang: “Đội trưởng Tô, anh nói người đó là… em trai anh à?”

Thiếu niên có gương mặt trắng trẻo, nét mặt thanh tú, thoạt nhìn hơi mảnh mai yếu ớt. Đúng là có chút giống Tô Mục thật, không thể nhầm được. Nhưng tại sao lại xuất hiện giữa hiện trường dị thường thế này?

Tô Mục càng nhíu mày chặt hơn:

“Ừ.”

Hứa Bất Cần mở to mắt nhìn: “Tô đội trưởng, thật sự là em trai của anh à?”

Tô Mục nhướn mày định hỏi lỗ tai của Hứa Bất Cần có vấn đề hay không, thì đã thấy mấy người đội Một đều mang biểu cảm khó nói thành lời. Gương mặt của bọn họ vặn vẹo như vừa thấy được điều gì đó khủng khϊếp lắm.

Tô Mục hơi khó hiểu, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm, sợ Tô Đăng xảy ra chuyện gì nên đến gần xác nhận: “Đó là em trai tôi, tên là Tô Đăng. Năm nay là tân sinh của học viện Thiên Khải.”

Nghe đến đây, mấy người ở đội Một mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Là em trai của Tô Mục, hơn nữa còn là tân sinh của học viện Thiên Khải. Đồng nghĩa với việc Tô Đăng là đội viên dự bị của Cục Xử Lý Dị Thường, bọn họ có thể xem Tô Đăng như “em trai nhà mình” rồi.

Tô Mục nhìn thái độ của cả đội mà thấy khó hiểu. Bình thường lúc làm nhiệm vụ, mọi người luôn giữ thái độ chuyên nghiệp, ổn trọng. Vậy mà hôm nay biểu cảm lại thay đổi nhanh chóng như vậy.

Hình như có gì đó không đúng!

Chu Cẩn bước đến gần Tô Mục, nhỏ giọng nói:

“Tô đội trưởng, anh xem cái này là hiểu liền.”

Nói xong, Chu Cẩn thi triển dị năng của mình: “Khôi phục hiện trường.”

Đó là năng lực thức tỉnh của Chu Cẩn, có thể tái hiện lại những gì đã xảy ra trong vòng mười phút gần nhất tại hiện trường.

Vì vậy, hình ảnh Tô Đăng cầm gậy đập nát đầu quái vật lại một lần nữa hiện lên trước mắt mọi người.

Tô Mục nhìn chằm chằm, sắc mặt mỗi lúc một nghiêm trọng. Tới phút cuối cùng, biểu cảm đã hoàn toàn không khống chế nổi nữa.

Đây là em trai của mình thật ư?

Cái đứa cả ngày chỉ ru rú trong phòng, yếu đến mức xách không nổi bịch gạo đó hả?