Chỉ có một nơi phát ra tiếng cười chói tai, chính là từ phía tiệm trà sữa kia.
Tô Đăng ngẩng đầu, cậu cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đang len lỏi từ đó.
Luồng khí đến từ thế giới vô hạn lưu.
Không biết từ lúc nào, người nhân viên duy nhất trong tiệm trà sữa kia đã tháo chiếc mũ đầu tai thỏ xuống.
Loài người có phản ứng với hiệu ứng thung lũng kỳ lạ, và kẻ trước mắt đây chính là hiện thân rùng rợn nhất của điều đó. Người trong kia có gương mặt người, nhưng xương sọ lộ ra ngoài, biểu cảm gượng gạo cứng đờ như con búp bê bị hỏng. Chỉ có duy nhất nụ cười là méo mó đến kinh hoàng, khóe môi đỏ chót kéo dài tới tận mang tai.
Nó không ngừng lặp đi lặp lại động tác đập tay vào thứ sền sệt trong ly, tập trung pha chế món “trà sữa thịt người”.
Rõ ràng trong chiếc ly chính là… nửa cái đầu người.
Quái vật hình người há cái miệng đầy máu, tròng mắt đột ngột chuyển thành trắng toát, nhe răng cười với mọi người. Nhưng tay vẫn không ngừng dùng sức nghiền nát phần đầu người trong máy ép chanh, nước óc bắn tung tóe, nụ cười càng thêm méo mó.
“Vị khách tiếp theo… trà sữa của cậu đây.”
Nó đột nhiên nghiêng đầu: “Sao lại không có trân châu viên nhỉ…”
Nó cúi xuống, hai giọt chất lỏng không rõ rơi vào ly. Ngay sau đó, nó ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ hơn: “Hóa ra là ở đây à.”
Quái vật bỗng nhiên vươn tay, cánh tay dài ra đến độ không tưởng. Những ngón tay của nó bắt đầu xoắn vặn, sắc nhọn như vuốt thú, lao về phía một người phụ nữ đang trốn sau lưng bạn trai. Nhưng móng tay của nó lại cắm thẳng vào hốc mắt của người đàn ông đang che chắn cho cô ta.
Một tiếng hét đau đớn xé rách không gian vang lên.
Ngón tay của quái vật cắm sâu vào hốc mắt, lục lọi một hồi rồi móc cả hai con mắt ra, ném vào chiếc ly trà sữa bên cạnh.
Người đàn ông ngã gục xuống đất, hốc mắt trống rỗng, tắt thở ngay tức khắc. Anh ta thậm chí chưa kịp nói với bạn gái mình rằng… “ly trà sữa của em là ly số 13.”
Nỗi kinh hoàng vượt ngoài tưởng tượng khiến những người xung quanh cứng đơ trong vài giây. Sau đó, một loạt tiếng hét chói tai vang lên, hoảng loạn lan nhanh khắp nơi.
Người phụ nữ mất bạn trai là người đầu tiên bỏ chạy, sợ rằng mình sẽ thành nạn nhân tiếp theo.
Đám đông dẫm đạp lên nhau bỏ chạy tán loạn, có người vấp ngã, có người khóc thét. Cả mấy nhân viên an ninh cũng không duy trì nổi bình tĩnh, họ sợ đến mức bỏ mặc vị trí mà chạy trối chết.
Trong lòng mỗi người chỉ còn duy nhất một suy nghĩ:
Phải chạy! Phải chạy khỏi đây bằng mọi giá!
Giữa dòng người hỗn loạn, chỉ có một thiếu niên vẫn đứng yên bất động.
Thiếu niên đó sở hữu gương mặt mịn màng như ngọc, đôi mi dài hơi cụp xuống, môi mím nhẹ đầy bất mãn. Vẻ đẹp tinh xảo kết hợp với ánh nắng gay gắt, giống như tạc nên một bức tranh không thực.
Tô Đăng thở dài, đầy tiếc nuối: “Vậy là hôm nay tôi không uống được trà sữa khoai môn nghiền à?”
“Hì hì hì, cậu muốn uống trà sữa đúng không? Vậy thì cho tôi cái đầu của cậu làm nguyên liệu đi.” Giọng quái vật khàn khàn, hai hốc mắt trống rỗng ghim chặt vào cậu.
Tô Đăng nhìn trái, nhìn phải, rồi đưa ngón tay trắng nõn chỉ vào bản thân, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ bối rối: “A? Là tôi á?”
“Mi tưởng ai cũng thích cái thứ gọi là ‘trà sữa" kia chắc?”
Nhớ đến mớ hỗn độn trên mặt đất vừa nãy, Tô Đăng chậc lưỡi đầy ghét bỏ: “Mùi vị thật thảm hại.”
Không biết vì sao, nụ cười vặn vẹo của quái vật như càng rách toạc ra, như thể bị chọc giận.
Nó lại vung tay, cánh tay kéo dài ra đánh thẳng về phía Tô Đăng. Từ cổ tay nứt ra từng xúc tu đen dị dạng, quấn chặt như móng vuốt nhào về phía cậu.
Nhưng Tô Đăng vẫn đứng nguyên, dửng dưng nhìn đòn tấn công lao tới.
“Thật khiến người khác phải chán ghét.”
“Đúng vậy! Vậy mà lại không nhận ra Chủ Thần đại nhân!” Thư ký hóa sương đen đứng bên phụ họa.
Quái vật bật cười the thé, nửa cái sọ lộ ra run rẩy như đang chế giễu. Nó gào rú, điên cuồng vung xúc tu về phía cậu.
“Chủ Thần? Ở thế giới hiện thực mà đòi làm Chủ Thần?”
Tiếng cười bén nhọn như xé tai vang lên.
Trong mắt nó, Tô Đăng chỉ là một thiếu niên sợ đến đơ người, đứng đó chờ chết.
Chủ Thần gì chứ? Giờ chỉ là một phàm nhân yếu ớt. Ngay cả tránh đòn tấn công của nó cũng không làm được.
Xúc tu đen lao đến như lưỡi dao. Nhưng đúng lúc đó, Tô Đăng chán ngán lầm bầm: “Phiền thật.”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhẹ nhàng lách người tránh né, thuận tay quật luôn làn sương đen (thư ký) ra trước mặt mình.
“Thư ký, mau đi xử lý đi.”
Mấy thứ rác rưởi này không xứng để cậu ra tay.
Thư ký sương đen mặt mày u ám, còn chưa kịp than thở thì đã bị Tô Đăng quăng thẳng tới mặt quái vật.
Trong lúc bị ném đi, nó bỗng thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ: Cấp trên đánh nhau thì để cấp trên lo, mình chịu khó là được rồi…
Quái vật gào lên phẫn nộ, phất tay hất làn sương đen qua một bên. Nó lại tiếp tục nhào đến gần Tô Đăng. Nhưng thiếu niên vẫn lười nhác, thậm chí còn ngáp một cái.
Sự nỗi giận của con quái vật lên đến cực điểm.