Chương 5

Vừa uống xong ly đầu tiên, Từ Lập định gỡ nắp ly ra xem topping thì ánh mắt chợt bắt gặp một thiếu niên đang đứng bên đường.

Thiếu niên đó chỉ mặc áo sơ mi trắng và quần short màu đen đơn giản, nhưng lại toát ra khí chất cao quý tách biệt với mọi người xung quanh. Khuôn mặt ấy không thể chỉ dùng từ “đẹp” đơn thuần để hình dung được.

Thiếu niên đó đang nhìn về phía tiệm trà sữa.

Trong đầu Từ Lập vụt qua một ý nghĩ, nếu thiếu niên xinh đẹp này lọt vào khung hình, video này nhất định sẽ lên xu hướng!

“Thiếu gia, trà sữa của ngài đây.” Quản gia đưa ly trà sữa vào tay Tô Đăng.

Vừa nhìn thấy ly trà sữa, ánh mắt của cậu rạng rỡ hẳn lên. Hàng lông mày thanh tú cong cong mang theo nụ cười. Cậu vừa định đưa lên miệng uống một ngụm, thì bất ngờ bị va phải, ly trà sữa trong tay lập tức văng ra ngoài.

Chiếc ly rơi xuống đất vỡ tan thành nhiều mảnh. Trà sữa bên trong đổ tràn ra đất, không còn cách nào uống được nữa.

Trước mặt đột nhiên hiện ra bóng dáng của thư ký, Tô Đăng ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên tia giận dữ.

Đồng tử của cậu dần nhuộm sắc đỏ, sâu trong con ngươi là những cánh hoa đẫm máu đang âm thầm lan rộng: “Tôi hi vọng, đây chỉ là sự vô ý.”

“Chủ Thần đại nhân! Ngài không thể uống thứ này! Loại trà sữa này hoàn toàn không thích hợp cho ngài!”

Thư ký bị ánh mắt đó dọa đến hoảng loạn, thân thể hình người ngưng tụ bằng sương đen lập tức tan rã. Nó luống cuống chỉ tay về phía mặt đất.

Chiếc ly bị vỡ nát chia thành nhiều mảnh. Trong đó trào ra một thứ dung dịch sền sệt như máu đặc, lẫn lộn cùng những khối thịt bị nhai nát và những mảnh óc vỡ vụn. Từng viên tròn tròn, bóng loáng trong ly không phải là chân châu khoai môn, mà là nhãn cầu. Chúng lăn lóc trên nền đất, lật qua lật lại, động đậy như đang chờ đợi người ta nhặt lên nhấm nháp.

Một người qua đường vừa uống xong nửa ly trà sữa, sắc mặt tái mét. Khi ý thức được bản thân vừa nuốt thứ gì, anh ta không màng đến hình tượng, lập tức cúi gập người nôn thốc nôn tháo.

Thứ anh ta ói ra cũng chỉ toàn là máu đặc và thịt vụn nhầy nhụa.

Mùi tanh tưởi nồng nặc lập tức lan tràn trong không khí.

Những người xung quanh cũng bắt đầu nhận ra điều bất thường. Bọn họ giống như bị nhiễm bởi một loại ô nhiễm tinh thần nào đó, từng người một ôm bụng, gập lưng, nôn ra trà sữa vừa uống.

Một viên nhãn cầu lăn lóc tới sát chân Từ Lập.

Toàn thân của anh ta lạnh toát. Anh ta run rẩy xé mở nắp ly, vừa nhìn vào bên trong đã thấy ly trà sữa không hề có thứ gọi là khoai môn nghiền. Cả ly trà sữa toàn là não người trắng nhợt và mỡ vàng lợn cợn.

Từ Lập ôm bụng nôn mửa dữ dội.