Chương 4

Dù hiện giờ có thể ăn uống đủ loại món ngon của con người, nhưng linh hồn của cậu vẫn đói khát không nguôi. Mà cơn đói ấy thì không gì có thể xoa dịu.

“Haizz, thế giới loài người yên bình quá.” Tô Đăng lẩm bẩm.

Cậu nên đi đâu tìm chút âm khí đậm đặc đây?

Quản gia đang lái xe, tay cầm vô lăng bỗng run nhẹ.

Tiểu thiếu gia dạo này cảm thấy áp lực quá chăng? Sao cứ lẩm bẩm suốt.

Chẳng lẽ nên nói với ông bà chủ, bảo họ quan tâm tiểu thiếu gia hơn một chút?

Dù sao đứa nhỏ này ngày thường không được người nhà coi trọng, thật sự khiến người ta phải xót xa.

Tô Đăng không hề biết quản gia đang nghĩ gì, bụng thì đói mà mắt vẫn dán vào khung cửa sổ. Phía trước là trung tâm thương mại sầm uất, người người qua lại tấp nập.

Cậu chợt ngửi được hương thơm ngào ngạt từ tiệm trà sữa gần đó.

Mấy ngày trước cậu từng uống thử một ly, vừa ngọt vừa thơm. Nghe nói có thể thêm nhân topping đủ loại vào trong trà sữa.

Cậu thật sự rất muốn nếm thử!

Tô Đăng vỗ nhẹ vào vai quản gia, nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể uống trà sữa không?”

Nghĩ đến lời quản gia vừa nói, cậu ngập ngừng nói: “Một chút thôi.”

Chắc lần này sẽ không bị từ chối đâu nhỉ?

Hôm nay đúng dịp trung tâm thương mại kỷ niệm một năm khai trương, người ra vào đông như hội. Tiệm trà sữa phía bên ngoài xếp hàng kín cả một khu, là một trong những cửa hàng nổi bật nhất dạo gần đây.

Từ Lập, một reviewer chuyên đánh giá các quán ăn đã xếp hàng từ sớm. Hôm nay anh ta định mua toàn bộ các món trong tiệm để review hết một lượt.

“Cảm ơn quý khách! Hẹn gặp lại.” Nhân viên của cửa hàng đội mũ trùm tai thỏ, giọng nói chậm rãi và khàn khàn.

“Cảm ơn, cảm ơn.” Từ Lập nhận túi lớn từ tay nhân viên, trong lòng cảm thấy hơi nghi ngờ. Tiệm trà sữa này đông như vậy mà chỉ có một nhân viên thôi sao? Làm sao chuẩn bị cho kịp?

Vả lại, anh ta vừa mới ngửi thấy mùi tanh nồng kỳ quái thoang thoảng.

Từ Lập không kìm được, liếc nhìn người nhân viên đội mũ thỏ. Cái mũ quá lớn, hoàn toàn che kín cả khuôn mặt. Không hiểu sao, anh ta cảm thấy có chút rợn người.

Thôi kệ, chắc lại chiêu trò marketing của tiệm trà sữa mà thôi. Làm blogger lâu năm, mấy chiêu trò quái dị như vậy Từ Lập gặp không ít, nên cũng không nghĩ ngợi gì thêm, mà bắt đầu quay clip.

Một tay cầm điện thoại, tay kia cầm ly trà sữa khoai môn, vừa quay vừa đánh giá: “Hôm nay thử món trà sữa khoai môn nghiền nhé, vị béo, thơm, đặc sệt, topping khoai môn thì dai dai, cắn một cái còn nổ ra bên trong! Nhân siêu nhiều, uống một ly lời muốn khóc luôn đó!” Vừa nói anh ta vừa giơ ngón cái khen ngợi.

Thật sự phải công nhận, món này uống ngon thật.