Chương 3

Quản gia vừa rồi còn đang thở dài trong lòng lập tức sốt sắng khuyên nhủ: “Thiếu gia, ngài tuyệt đối không được xé nó đâu.”

Tiểu thiếu gia cái gì cũng tốt, chỉ là có vẻ không thích học hành lắm.

Phải làm sao bây giờ?

Tô Đăng nhìn ánh mắt kiên quyết của quản gia, thấy ông khẽ lắc đầu.

Thôi được rồi.

Cậu thật sự cảm thấy bực bội rồi đó!

Nhưng mà, cậu không thể đốt tờ giấy thông báo kia. Với năng lực hiện tại, chỉ lỡ tay thôi cũng có thể thiêu rụi cả chiếc xe. Đến lúc đó thì cậu cũng không còn cách nào về nhà.

[Chủ Thần đại nhân, ngài thật sự định ăn vạ ở đây mãi sao? Đây là cơ hội tốt để thâm nhập vào thế giới loài người! Ngài nên tranh thủ khiến con người gia nhập vào thế giới vô hạn chứ!]

Trong đầu vang lên một giọng nói đầy khí thế, chính là thư ký của cậu khi còn làm Chủ Thần. Nó vốn là một con quỷ cấp D trong phó bản, nhờ chăm chỉ làm việc nên được thăng chức lên vị trí thư ký.

Những lúc bình thường, một nửa công việc giám sát phó bản của Tô Đăng đều là giao cho nó làm.

“Nhưng mà tôi mệt quá.” Tô Đăng lại nằm ườn trên ghế da, lười biếng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tìm được cách trở về chưa?”

[…Chưa có.]

“Sao lại chưa có?” Cậu chống cằm, ánh mắt vẫn lười biếng như cũ.

Cậu chợt nhớ đến một câu nói từng học được trên mạng mấy ngày nay, bèn mỉm cười thủ thỉ: “Đằng nào cũng đến rồi mà.”

Thư ký Vương: […]

Cái gì mà “đằng nào cũng đến rồi”? Rõ ràng là ngài chẳng hề có ý định quay về!

Tô Đăng nói thật lòng. Cậu thậm chí không biết vì sao bản thân lại bị ra khỏi thế giới vô hạn. Ký ức cuối cùng là đêm hôm trước, cậu còn đang lăn lộn trên ngai vàng, miệng lẩm bẩm không muốn làm việc nữa.

Chẳng lẽ cậu thức tỉnh thêm năng lực nào đó, nói gì là được nấy?

Nhưng mấy ngày nay, dù thư ký có khuyên cậu quay về bao nhiêu lần, cậu vẫn không thể trở về được.

Nếu đã không quay về được thì thôi coi như nghỉ phép. Dù gì ở thế giới loài người cũng không có việc để làm.

Chỉ có điều duy nhất khiến cậu không vui chính là, thế giới loài người này quá yên bình, không có chút sợ hãi hay cảm xúc tiêu cực nào để cậu hấp thu.

Người ở đây đều sống trong hạnh phúc, không ai chìm trong cảm xúc u ám. Trên người họ không hề tỏa ra thứ năng lượng mà cậu cần.

Với tư cách là một Chủ Thần trong thế giới vô hạn. Về bản chất, Tô Đăng không thể coi là con người. Cậu sống bằng việc hấp thu âm khí từ quái vật, và cảm xúc tiêu cực phát ra từ con người. Sự ghen tỵ, giận dữ, buồn đau, sợ hãi… tất cả đều là mỹ vị đối với cậu.