Con cháu của những gia tộc ấy đều là những thức tỉnh giả xuất chúng, sinh ra đã được đào tạo để trở thành lực lượng then chốt trong cuộc chiến chống lại quái vật.
Ngoại trừ, tiểu thiếu gia nhà Tô gia.
Nếu sinh ra trong gia đình bình thường thì không nói làm gì, đằng này cậu lại là người mang họ Tô. Mà gia tộc lại đặt nền móng cho cả Cục Xử Lý Dị Thường.
Thật khiến người ta không khỏi chạnh lòng.
Tô Đăng đang đắn đo, liệu có nên đốt luôn bức thư báo danh kia hay không.
Thế giới loài người thật là phiền phức. Cậu là Chủ Thần ở thế giới vô hạn lưu cơ mà? Sao bây giờ lại bắt cậu đi học?
Mà cậu phải học cái gì? Học cách đối phó với quái vật à?
Chẳng phải chỉ cần mắng hai câu là quái vật sẽ tự biết sợ, xin tha mạng hay sao? Có gì khó đâu?
Khi còn là Chủ Thần trong thế giới vô hạn lưu, Tô Đăng từng gặp không ít người chơi có thân phận học sinh.
Bọn họ vẫn mặc đồng phục của học viện, trong mắt ánh lên vẻ ngây thơ, trên tay còn ôm mấy tập tài liệu ôn tập. Dù trong phó bản bị quái vật nuốt mất tài liệu, họ vẫn bật cười khúc khích.
“Dù sao thì cũng đáng sợ thật, nhưng ít ra vẫn có cớ nói với giảng viên là bài tập bị quái vật ăn mất rồi.”
Tô Đăng cảm thấy, con người mới là sinh vật đáng sợ.
Cậu đã làm Chủ Thần ở thế giới vô hạn lưu suốt bao năm, ngày nào cũng phải giám sát các phó bản, kiểm tra chỉ số kinh hoàng của người chơi, thiết kế phó bản mới, còn định kỳ đi bắt quái vật về làm NPC.
Thật sự mệt muốn chết.
Tự nhiên xuyên đến thế giới loài người, Tô Đăng cảm thấy thật sung sướиɠ. Bởi vì cậu đã thoát khỏi công việc Chủ Thần mệt mỏi kia. Bây giờ cậu chỉ muốn nằm yên làm một cá mặn đúng nghĩa.
So với tưởng tượng, thế giới loài người thú vị hơn nhiều. Bây giờ cậu thậm chí còn có cả điện thoại riêng nữa kìa.
Trước đây khi còn ở trong phó bản, cậu hay nhìn thấy con người cầm điện thoại. Nhưng vì ở thế giới vô hạn lưu không thể dùng được, nên cậu cứ tưởng đó chỉ là cục gạch. Cậu không ngờ thứ này lại thú vị đến thế.
Những ngày vừa rồi xuyên tới đây, cậu chỉ ăn chơi ngủ nghỉ, tiện thể nghiên cứu cách dùng điện thoại. Cậu thậm chí bắt đầu nghĩ, nếu giả làm con người mà được sống thế này thì cũng không tệ.
Vậy mà bây giờ lại bắt cậu đi học? Không đời nào!
Tô Đăng chớp mắt, giơ tấm thông báo nhập học lên, nhìn quản gia nói: “Tôi thật sự không thể…”