Tại tầng cao nhất của trụ sở Hàn thị, bầu không khí nặng nề bao trùm phòng làm việc rộng lớn. Ánh sáng ngoài cửa kính sát đất chiếu vào, nhưng không làm dịu đi sự lạnh lẽo toát ra từ người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc.
Cố Minh đứng thẳng người, giọng báo cáo rõ ràng: “Hàn tổng, phía Ninh gia đã chấp nhận để Ninh Minh Yến chuyển ra ngoài ở riêng. Hiện tại cô ấy vẫn chưa có động thái gì mới.”
Hàn Mặc Thiên khẽ gật đầu, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Tiếp.”
Cố Minh hít sâu một hơi, nói tiếp: “Ban đầu tôi định cho người trích xuất lại camera đã bị xóa rồi gửi về Ninh gia. Nhưng… đã có một thế lực ra tay trước chúng ta.”
Động tác của Hàn Mặc Thiên chợt dừng lại: “Tra ra chưa?” Giọng nói trầm thấp, không nghe ra cảm xúc.
Cố Minh khẽ lắc đầu, sắc mặt căng thẳng: “Chưa, thưa Hàn tổng. Đối phương xử lý rất sạch sẽ, không để lại dấu vết. Chúng tôi đã mở rộng phạm vi điều tra, nhưng thế lực này quá bí ẩn.”
Động tác của Hàn Mặc Thiên khẽ dừng lại: “Có người ra tay trước?”
“Vâng.” Cố Minh gật đầu. “Thế lực đó hành động rất gọn gàng. Toàn bộ dấu vết đều bị xử lý sạch sẽ. Khi chúng tôi mở rộng điều tra, phát hiện đối phương có mối quan hệ khá thân thiết với Ninh Minh Yến trong thời gian cô ấy ở Mỹ.”
Ánh mắt Hàn Mặc Thiên thoáng tối đi. Giọng nói anh trầm thấp, không mang theo cảm xúc: “Tra ra được thân phận không?”
Cố Minh khẽ lắc đầu, lưng thẳng nhưng lòng bàn tay đã bắt đầu rịn mồ hôi: “Chưa, thưa Hàn tổng. Đối phương che giấu rất kỹ. Hiện tại chỉ xác định được mối liên hệ gián tiếp với Ninh Minh Yến, còn nguồn gốc cụ thể… vẫn chưa có manh mối.”
Không gian rơi vào tĩnh lặng. Áp lực vô hình dồn hết lên người đứng báo cáo. Cố Minh hiểu rõ, chỉ cần dính đến Ninh Minh Yến, sự đáng sợ của Hàn Mặc Thiên luôn cao hơn gấp nhiều lần.
Hàn Mặc Thiên chậm rãi dựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào anh: “Không tra ra?”
Nghe cái âm thanh nguy hiểm chết người này khiến Cố Minh lưng lạnh toát.
Hàn Mặc Thiên nhẹ nhàng nói: “Vậy thì thu xếp hành lý, sang chi nhánh Châu Phi rèn luyện một thời gian đi.”
Cố Minh toát mồ hôi lạnh, lưng áo ướt đẫm. Anh lập tức cúi đầu: “Hàn tổng, xin cho tôi thêm thời gian. Tôi nhất định sẽ điều tra kỹ, tuyệt đối không để ngài thất vọng.”
Hàn Mặc Thiên nhìn phản ứng của anh, khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhạt, rõ ràng là cố ý hù dọa.
Anh nói thản nhiên: “Ba ngày. Không có kết quả, tự biết đường mà đi.”
Cố Minh đáp ngay, giọng chắc nịch, không dám chậm trễ thêm một giây nào: “Vâng! Tôi hiểu rồi.”
Sau khi Cố Minh rời khỏi phòng, Hàn Mặc Thiên lại xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt anh sâu thẳm, mang theo hứng thú khó che giấu: “Có thể ra tay nhanh hơn cả tôi sao.”
Anh khẽ cười lạnh, giọng nói thấp và đầy đáng sợ: “Xem ra, ván cờ này… càng ngày càng thú vị rồi. Ninh Minh Yến, bản lĩnh em đúng là không nhỏ.”