Ninh Cố siết chặt tay vịn ghế, sắc mặt thoáng chốc trầm xuống. Những người khác trong Ninh gia cúi đầu, không ai dám đối diện với ánh mắt của cô.
Ninh Minh Yến lại tiếp tục, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ, nhưng mỗi chữ đều nặng nề: “Con chưa từng nghĩ mình sẽ tranh giành hay oán trách ai. Con chỉ mong, ít nhất khi chuyện chưa rõ ràng, con cũng có thể được tin tưởng một lần.”
Diệp Tố Như khẽ run tay. Bà không ngờ Ninh Minh Yến lại cao tay đến như vậy. Từ đầu đến cuối, Minh Yến chưa từng cãi lại một câu, cũng không hề cầu xin minh oan, nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến bà cảm thấy áp lực hơn bất kỳ lời phản bác nào. Đứa cháu gái này, bà đã hoàn toàn đánh giá thấp.
Ninh Minh Yến khẽ cúi đầu, hàng mi rủ xuống che đi ánh mắt, giọng nói trầm và chậm: “Con xin lỗi vì đã làm cả nhà phải bận lòng.”
Cô im lặng một lát, như đang cố kìm nén cảm xúc, rồi mới nhẹ giọng nói tiếp: “Có lẽ… con nên chuyển ra ngoài ở một thời gian. Như vậy, với con và với Ninh gia, đều sẽ tốt hơn.”
Ninh Cố im lặng rất lâu, trong mắt hiện lên sự do dự rõ ràng. Ông nhìn Ninh Minh Yến, muốn giữ lại, nhưng lại không thể thốt ra lời nào. Bởi lẽ, chính ông cũng hiểu - nếu tiếp tục giữ cô ở lại, mọi ấm ức hôm nay rồi sẽ còn lặp lại.
Cuối cùng, Ninh Cố khẽ thở dài, giọng nói nặng nề: “Con đã nghĩ kỹ rồi thì… cứ làm theo ý con đi. Ninh gia… nợ con.”
Diệp Tố Như đứng một bên, ánh mắt lóe lên tia hoài nghi. Bà không tin Ninh Minh Yến thật sự chỉ muốn rút lui đơn giản như vậy. Đứa cháu gái này không hề đơn giản, sự chủ động rời đi càng khiến bà cảnh giác. Nhưng dù trong lòng nghi hoặc, Diệp Tố Như vẫn không giấu nổi cảm giác nhẹ nhõm. Ít nhất, một “biến số” khó kiểm soát đã tạm thời rời khỏi Ninh gia.
Ninh Hà cúi đầu đứng cạnh Diệp Tố Như, đôi tay siết chặt vạt áo. Trong lòng cô ta cũng đầy nghi ngờ, Ninh Minh Yến không thể nào dễ dàng buông bỏ như thế. Nhưng cùng lúc đó, cảm giác áp lực đè nặng suốt bấy lâu bỗng chốc tan biến. Chỉ cần Ninh Minh Yến rời đi, cô ta sẽ lại là người được yêu thương nhất trong nhà này.
Ninh Bạc từ đầu đến cuối gần như không lên tiếng. Ông chỉ lạnh nhạt nhìn cảnh tượng trước mắt, thái độ thờ ơ như thể chuyện này chẳng liên quan đến mình. Với ông, ai ở hay đi cũng không quan trọng.
Thế nhưng khi ánh mắt lướt qua Ninh Minh Yến, Ninh Bạc khẽ khựng lại. Trong lòng ông dâng lên một chút áy náy khó gọi tên với đứa cháu gái này. Ông hiểu rất rõ, nếu không phải vì sự nuông chiều và dung túng của mình, Ninh Hà đã không dám làm ra chuyện như vậy. Và người chịu tổn thương, từ đầu đến cuối, vẫn là Ninh Minh Yến.
Ninh Minh Yến đứng đó, lặng lẽ tiếp nhận tất cả những ánh nhìn khác nhau. Khóe môi cô cong lên rất khẽ, một nụ cười chỉ mình cô hiểu.
Bởi vì rời khỏi Ninh gia… là khởi đầu cho công cuộc trả thù của Ninh Minh Yến.