Khi Ninh gia đang chìm trong bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt, một tin nhắn nặc danh bất ngờ được gửi đến. Bên trong là đoạn clip trích xuất từ camera nhà hàng, ghi lại toàn bộ quá trình Ninh Hà lén bỏ thuốc vào ly nước của Ninh Minh Yến.
Cả căn phòng lập tức rơi vào trạng thái chết lặng. Tất cả đều sững sờ, chỉ riêng Diệp Tố Như và Ninh Hà là tim đập loạn nhịp, như muốn nhảy vọt khỏi l*иg ngực.
Ninh Minh Yến cũng có chút bất ngờ. Cô còn chưa kịp ra tay thì đoạn clip kia đã được gửi tới. Suy nghĩ một lúc, trong lòng cô đã mơ hồ đoán ra người đứng sau. Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo — quá tốt.
Nhân cơ hội này, cô vừa hay có thể tìm một lý do đường đường chính chính để chuyển ra ngoài ở riêng. Ở Ninh gia tai mắt quá nhiều, muốn hành động cũng không hề dễ dàng.
Sau khi trấn tĩnh lại, Ninh Hà lập tức lên tiếng chối tội: “Ông nội, ba, mọi người nhất định phải tin con. Chuyện này không phải con làm. Công nghệ AI bây giờ tiên tiến như vậy, rõ ràng là có người cố tình giả mạo, vu oan cho con.”
Cả Ninh gia lại rơi vào một khoảng không im lặng. Biết rằng có nói gì cũng chẳng ai tin, Diệp Tố Như lập tức quay sang, giơ tay tát thẳng vào mặt Ninh Hà một cái: “Ninh Hà, mau xin lỗi Minh Yến ngay. Con là chị mà lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy sao?”
Bất ngờ hứng trọn cái tát của mẹ, Ninh Hà sững sờ. Cô ta định phản bác, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Diệp Tố Như, nỗi sợ hãi lập tức dâng lên, mọi lời muốn nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Ninh Hà: “Ninh… Minh Yến, xin lỗi.” Giọng Ninh Hà nghẹn ngào, vừa uất ức vừa cúi đầu nhận lỗi. Cô ta tuyệt đối không dám cãi lời mẹ.
Ninh Minh Yến đứng một bên, nhìn màn kịch “mẫu tử tình thâm” trước mặt mà chỉ thấy buồn cười. Dù gì cũng là diễn viên, cô nhanh chóng vào vai một người cháu gái hiểu chuyện đến đau lòng người.
Ninh Minh Yến không nhìn Diệp Tố Như và Ninh Hà nữa, mà chậm rãi quay sang Ninh Cố. Giọng nói nhẹ nhàng, không trách móc, nhưng lại khiến lòng người nặng trĩu.
Ninh Minh Yến không nhìn Diệp Tố Như và Ninh Hà nữa, mà chậm rãi quay sang Ninh Cố. Giọng nói nhẹ nhàng, không trách móc, nhưng lại khiến lòng người nặng trĩu: “Ông nội, chuyện đã xảy ra rồi, con cũng không muốn truy cứu thêm.”
Cô khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt đến mức khiến người ta không phân biệt nổi là khoan dung hay cam chịu.
Cô khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt đến mức khiến người ta không phân biệt nổi là khoan dung hay cam chịu.
Ninh Minh Yến nói: “Từ sau khi bố mẹ con mất, những chuyện như thế này… con đã quen rồi. Chỉ là lần nào cũng vậy, con đều tự nhủ, có lẽ do con không đủ tốt nên mới khiến mọi người dễ dàng tin lời người khác hơn.”
Câu nói vừa dứt, phòng khách rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.