Chương 5: Diễn Kịch Cùng Ninh Gia

Tại Ninh gia.

Bước vào nhà, một bầu không khí ngột ngạt nhưng lại khiến Ninh Minh Yến cảm thấy rất khá thoải mái. Nhà họ Ninh càng xào xáo thì kế hoạch của cô càng dễ thực hiện.

Nghĩ lại chuyện hôm qua thì đúng là cô có chút bất cẩn, nếu không phải có Hàn Mặc Thiên thì đúng là phiền phức đây. Lúc khó khăn có Hàn Mặc Thiên xuất hiện, cô thấy anh cũng không phải tàn bạo như mọi người vẫn đồn thổi.

Ninh Bạc: “Ba xem, ba cứ nhất quyết đưa nó về, giờ xem chuyện tốt mà nó làm đi.” Vừa vào nhà Ninh Bạc đã la lối um sùm, ngồi phịch xuống ghế đầy giận dữ.

Ninh Cố: “Con la lối cái gì? Minh Yến, con nói ta nghe rốt cuộc hôm qua mọi chuyện là thế nào?” Trái ngược với Ninh Bạc, Ninh Cố khá bình tĩnh, đúng dáng vẻ của một trụ cột gia đình.

Thấy Ninh Hà đôi mắt ngấn lệ tính mở miệng, cô biết cô ta tính làm gì. Không giải quyết được những chiêu thức đáng thương rẻ tiền này thì uổng công 14 năm lăn lộn ngoài xã hội của Ninh Minh Yến cô quá.

Ninh Minh Yến: “Ông nội! Hôm qua, chị họ mời con đi uống rượu. Là em gái, con cũng nghe lời đi theo. Con có bảo chị là tửu lượng con không tốt nhưng chị cứ mời con hết ly này đến ly khác. Sáng mai dậy thì…” Cô cố tình nhìn sang phía Ninh Hà tỏ vẻ uất ức, đôi mắt ngấn lệ.

Ninh Hà trợn trừng mắt nhìn cô, cô đâu ngờ cô ta dám thẳng thừng khai ra như vậy. Đúng là cô ta chuốc say Ninh Minh Yến, thậm chí còn bỏ thuốc vào ly cô ta. Nếu ông nội biết thì cô chết chắc.

Ninh Cố: “Có đúng như lời Minh Yến nói không?” Ninh lão gia tử gõ mạnh cây gậy xuống sàn, nhìn sang Ninh Hà, hỏi.

Cô ta lắp bắp: “Con không có… Hôm qua đúng là con có mời em gái đi uống rượu nhưng sau đấy con có việc về trước. Con không cố tình bỏ em gái ở lại. Mọi người phải tin con.”

Việc chuốc thuốc cho Ninh Minh Yến cũng là kế sách của Diệp Tố Như, sợ mọi chuyện lộ tẩy nên bà ta lên tiếng bênh vực con gái: “Ba, Ninh Hà từ nhỏ đã ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nó còn đang là diễn viên đang được săn đón. Sao có thể nhẫn tâm hại Minh Yến, khiến Ninh gia chúng ta mất mặt như vậy chứ.”

Ninh Minh Yến: “Mợ, vậy ý mợ là con đang đổ lỗi cho chị họ sao? Đúng là 14 năm rồi con mới trở về nhưng những đạo nghĩa cơ bản ông nội dạy con vẫn khắc ghi từng chữ, chưa bao giờ quên.” Nhìn những khuôn mặt giả tạo này, Ninh Minh Yến vẫn phải tỏ vẻ chịu uỷ khuất.

Thấy vậy, Diệp Tố Như liền nói: “Minh Yến à, ý mợ không phải vậy, ý mợ là chuyện trong nhà có gì từ từ nói, dù gì 2 đứa cũng là chị em mà con.”

Ninh Minh Yến: “Ý mợ là con vu khống cho chị sao? Với lại, tại sao sáng sớm chị Ninh Hà và đám phóng viên biết số phòng của con mà kéo tới chứ?” Không đợi Diệp Tố Như nói hết, Ninh Minh Yến đã ngắt lời.

Diệp Tố Như: “Minh Yến, ý con là gì?” Diệp Tố Như chột dạ, mất bình tĩnh quát lớn.

Không đợi 2 người nói hết, Ninh Cố quát: “Tố Như, con bớt chút lời đi.”

Mặc dù rất muốn xé nát gương mặt giả tạo của Ninh Minh Yến nhưng vì còn lão gia tử ở đây nên Diệp Tố Như đành ôm một bụng tức mà im lặng.