Chương 4: Quan Tâm Nhưng Không Nói

Khi Ninh gia rời đi, phóng viên toan chạy lại phỏng vấn Hàn Mặc Thiên thì được Cố Minh - trợ lý đắc lực số một của Hàn Mặc Thiên và một đội vệ sĩ của Hàn gia mời họ sang phòng bên cạnh để làm việc.

Cố Minh: “Mời các vị sang phòng bên cạnh chúng ta cùng “đàm đạo” chút chuyện nhé.” Cố Minh bề ngoài có vẻ hòa nhã nói chuyện nhưng thật ra là đang không cho đối phương có quyền từ chối.

Tại phòng kế bên, chứng kiến toàn bộ thiết bị, máy móc của mình lần lượt bị đội vệ sĩ của Hàn gia đập phá, họ còn bị cưỡng ép lục soát để kiểm tra thiết bị ghi âm, quay hình bỏ túi trong người.

Đám phóng viên “nước mắt lưng tròng” dù rất tức giận nhưng cũng đồng loạt không dám lên tiếng, đứng trước cường quyền họ nào dám phản kháng chứ.

Cố Minh đầy hào sảng nói: “Hàn gia hôm nay rất vui khi được tiếp đón các vị. Khi bước ra khỏi căn phòng này, hy vọng các vị biết chuyện nên làm và không nên làm nhé.”

Nghe thì bình thường nhưng họ biết sức nặng trong câu nói này. Nếu họ còn muốn sống yên ổn làm nghề thì khôn hồn im lặng, nếu không thì đừng mơ tưởng thấy bình yên.

Nghe xong câu đấy, đám phóng viên lạnh cả sống lưng. Họ nào dám hé răng nửa lời chứ, chuyện hôm nay quá là kinh khủng rồi. Tất cả là tại người thuê họ đến, còn bảo là kiếm được tin sốt dẻo chứ.

Sau khi tiễn đám phóng viên, Cố Minh sang báo cáo tình hình cho Hàn Mặc Thiên: “Cố tổng, đã giải quyết xong hết rồi ạ.”

Cố Minh: “Hàn tổng, chuyện của cô Ninh nên giải quyết thế nào ạ?” Nhìn sắc mặt của Hàn Mặc Thiên có vẻ hơi suy tư nên anh nhanh chóng hỏi.

Hàn Mặc Thiên: “Giải quyết? Tại sao phải giải quyết? Cô ta cầu xin cậu giúp đỡ sao?” Hàn Mặc Thiên nhướn mày hỏi.

Hàn Mặc Thiên: “Cô ta gan to lắm mà. Nếu không cầu xin thì tại sao tôi phải để tâm đến cô ta?” Hàn Mặc Thiên dù trong lòng khá khó chịu nhưng vẫn cứng miệng nói.

Cố Minh thừa biết trong lòng Hàn Mặc Thiên đã rất sốt sắng, rất muốn chìa tay giúp đỡ Ninh Minh Yến nhưng anh nào dám nói nhiều thêm, chỉ đành thở dài lắc đầu.

Thật ra anh biết, Hàn tổng rất để ý đến chuyện của cô Ninh, thậm chí có thể nói là “thích” cô ấy nhưng không bao giờ thừa nhận. Chỉ có cô Ninh mới có thể làm Hàn tổng của anh đứng ngồi không yên thôi.

Tối hôm qua, vừa nghe tin cô Ninh gặp chuyện, Hàn tổng dù đang giải quyết công việc ở công ty cũng vất tất cả sang một bên. Dù mất ngủ mấy ngày nay nhưng Hàn tổng cũng tự mình lái xe, chỉ sợ bỏ lỡ cơ hội cứu cô Ninh.

Cái dáng vẻ của Hàn tổng sao lúc ấy lại quyến rũ khác hẳn ngày thường vậy chứ. Dù bản thân rất quan tâm người ta nhưng sáng hôm sau lại nói lời khó nghe, chỉ sợ người ta biết mình quan tâm người ta.

Cố Minh cũng khá thích tính cách của Ninh Minh Yến, thẳng thắn, quyết đoán, là một diễn viên nhưng chưa bao giờ chơi quy tắc ngầm để kiếm tài nguyên, và đặc biệt là… chỉ có cô ấy mới dám “đối đầu’ với Boss Hàn nhà cậu.

Hàn Mặc Thiên âm trầm nói: “Cậu biết phải làm gì với công ty của 2 lão già kia rồi chứ? Điều tra thêm Ninh Hà đi, cô ta cũng thoải mái quá rồi đấy.”

Cố Minh: “Rõ thưa Hàn tổng.” Cố Minh cười thầm, làm gì có chuyện Hàn tổng để yên chuyện này.

Hàn Mặc Thiên nhìn lại phía giường có một “vết đỏ”, cái cảm giác “rộn ràng” trong tim trỗi dậy, suy tư một chút rồi rời đi.