Ninh Minh Yến: “Sao? Chụp đủ đẹp chưa?” Chấm dứt nụ hôn khıêυ khí©h, cô quay sang nhìn đám người trước mắt đầy vẻ kiêu ngạo.
Cô biết điều đám phóng viên này đang cần là gì, cô tốt bụng đáp ứng nhưng chưa chắc vị trước mắt này sẽ cho phép nha. Làm sao vị thái tử họ Hàn này có thể để hình ảnh của mình cùng 1 nữ diễn viên tuyến 18 như cô lên báo chứ.
Nhìn sang đằng ấy, sắc mặt 2 vị “người nhà” của cô đã trở nên xám xịt rồi. Họ đang muốn chạy đến cào mặt cô ra nhưng đâu có dũng khí đấy.
Hàn Mặc Thiên: “Nếu lúc nãy tôi đá cô ra thì sao nhỉ?” Hàn Mặc Thiên siết chặt eo cô, nghiến răng nói nhỏ vào tai cô.
Ninh Minh Yến: “Nhưng anh vẫn thương hoa tiếc ngọc mà. Đúng không Hàn tổng?” Ninh Minh Yến đưa tay vân vê cổ áo anh, cũng không chịu thua đáp lại.
Ninh Bạc: “Chưa đủ mất mặt hay gì? Đi về!” Một bên là tiếng con gái đứng khóc, một bên là âm thanh chụp hình của đám nhà báo, trước mắt lại là đứa cháu gái tiểu hồ ly tinh khiến Ninh Bạc cảm thấy quá mất mặt, quát to.
Tuy nhiên, ông ta cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, trước mắt không phải là một người bình thường mà là Hàn Mặc Thiên, sao ông dám đắc tội ông vua này chứ.
Ninh Bạc: “Để Hàn tổng chê cười rồi, về nhà tôi sẽ dạy dỗ lại đứa cháu gái này thật tốt. Hôm sau, tôi sẽ đích thân tới cáo lỗi.” Dù là trưởng bối nhưng Ninh Bạc vẫn đi tới cười nịnh nọt.
Không hiểu sao nghe xong câu này, một cảm giác khó chịu vô hình cứ bám chặt lấy anh. Ai mượn nhà họ Ninh dạy dỗ Ninh Minh Yến chứ.
Không thèm để tâm tới Ninh Bạc, Hàn Mặc Thiên chỉ nhìn vào Ninh Minh Yến, anh muốn nhìn xem rốt cuộc cô mạnh mẽ tới mức nào mà dù có phải về đối mặt với động sói nhà họ Ninh cũng không chịu cầu xin anh giúp đỡ.
Thấy Hàn Mặc Thiên không trả lời mình, ông ta cũng nén cơn tức giận quay sang quát to với Ninh Minh Yến và Ninh Hà: “Mau về nhà.”
Ninh Minh Yến cũng biết náo loạn tới đây là đủ rồi. Cô không sợ thông tin ngày hôm nay sẽ lọt ra ngoài vì cô biết Hàn Mặc Thiên sẽ lo liệu tất cả.
Tính quay đi thì Hàn Mặc Thiên lần nữa kéo Ninh Minh Yến lại, siết chặt lấy tay cô nói: “Tôi cho cô một cơ hội cuối. Cầu xin tôi, tôi sẽ giúp cô.”
Nhưng Ninh Minh Yến vẫn không để tâm đến lời của Hàn Mặc Thiên. Giúp đỡ? Hắn có thể giúp đỡ cô trong bao lâu? Tại sao hắn phải giúp đỡ cô? Cô không muốn lớp vỏ bọc mạnh mẽ lâu nay của mình bị phá vỡ.
Ninh Minh Yến đã mồ côi bố mẹ từ nhỏ, rời xa cuộc sống nhung lụa từ năm 8 tuổi. Cô đã ôm mối hận thù suốt 14 năm. Từ Mỹ quay về, cô sẽ lấy lại những gì đã mất.