Chương 1: Cầu Xin Tôi, Tôi Sẽ Giúp Cô

Mở mắt.

Đầu óc quay cuồng.

Ý thức dân hồi phục, Ninh Minh Yến nhớ lại, hôm qua cô bị người chị họ thân yêu của mình - Ninh Hà bỏ thuốc. Từ khi cô về nước, cô ta luôn đối đầu với cô - nhưng chưa bao giờ thành công.

Một lát nữa, cô biết Ninh Hà sẽ kéo một đoàn phóng viên ghé tới “góp vui” phòng mình. Chiêu thức này không có gì mới mẻ hết.

Âm thanh quyến rũ nhưng cũng đầy chế giễu của Hàn Mặc Thiên vang lên bên tai: “Hồ ly tinh, dám quyến rũ tôi, lá gan của cô cũng lớn thật.”

Lúc này, Ninh Minh Yến mới ý thức được mình đang gối đầu lên tay của tên Đại ma vương Hàn Mặc Thiên. Cả người anh đang áp phía sau lưng cô, một tay ôm lấy eo cô.

Cô cũng uất ức lắm chứ, dù gì cũng là lần đầu của cô mà. Nhưng thật ra… lần đầu trao cho Hàn Mặc Thiên thì cô cũng không thấy bản thân thiệt thòi chút nào.

Cô cũng không sợ mà đáp: “Hứ? Hôm qua là tên nào tự mò vào phòng tôi? Bây giờ còn ôm tôi chặt vậy? Anh nghiện tôi rồi à.”

Hàn Mặc Thiên không kiêng dè mà dùng tay xoa má cô nói: “Đúng là không có trái tim. Nếu không có tôi thì người ngủ với cô hôm qua là 2 lão già bụng phệ đáng chết kia rồi đấy. Cô nên báo đáp tôi thế nào đây.”

Cô đánh mạnh vào tay anh: “Cảm ơn anh? Mơ tiếp đi nhé! Giờ thì lăn xuống cho tôi, tôi còn có việc phải xử lý.”

Hàn Mặc Thiên đâu phải là người biết nghe lời, anh càng ôm cô chặt hơn, nói: “Có gì phải sợ! Lát nữa phóng viên vào, chẳng phải sẽ càng náo nhiệt hơn sao.”

Cô vừa quát vừa đẩy mạnh Hàn Mặc Thiên ra, chạy vào phòng tắm: “Hàn Mặc Thiên, đừng phá hủy tiền đồ của bà nữa, tránh ra.”

Cô phải nhanh chóng sửa soạn để tiếp đón đoàn phóng viên sắp “ghé thăm” và người nhà họ Ninh thân yêu của mình mới được.

Cô nói đầy vẻ khinh bỉ: “Ninh Hà xưa giờ luôn tìm mọi cách để quyến rũ anh, nếu hôm nay tận mắt thấy cảnh này chắc cô ta thất vọng lắm đấy.”

Xét lại, người ngủ với cô hôm qua là người tình trong mộng của tất cả cô gái ở Hải Thành. Là người đã mang một Hàn gia sắp “rớt đài” trở về thời huy hoàng. Anh ta có thể hồi sinh cả một gia tộc ở độ tuổi 24. Sự xuất sắc của Hàn Mặc Thiên là điều mà không ai có thể phủ nhận.

Vì hôm qua cô vẫn nhận thức được đối phương là Hàn Mặc Thiên nên cô mới tạm buông lỏng bản thân, cảm giác muốn dựa dẫm với anh. Nếu là 2 lão già kia thì cô đã cho “đoạn tử tuyệt tôn” rồi.

Hàn Mặc Thiên cũng ngồi dậy ung dung thay đồ, khinh bỉ nói: “Cô ta xứng sao? Nhà họ Ninh mà cũng đáng để tôi để mắt đến? Mơ đi.”

Nhưng không biết sao, tại khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Minh Yến thì anh lại nghĩ: “Nhưng nếu là cô thì không sao. Anh có thể tạm chấp nhận.”