Vài người lẻn vào nhà kho của nàng tiên cá Nasha, nhưng làm thế nào để phán đoán chủng tộc của Nasha vẫn là một vấn đề. Không ai trong số họ có khả năng nhìn thấy chủng tộc của người khác. Vưu Lê có nhưng không thể lộ ra được.
Cũng may Viêm Đế không làm cậu thất vọng, tuy rằng anh ta không có năng lực nhận diện, nhưng hội Viêm Đế toàn là nhân tài. Anh ta chỉ cần hô một tiếng trong hiệp hội, không lâu sau đã có người chạy tới, trực tiếp lấy ra một tấm gương trong Balo.
“Kính Chiếu Yêu?” Tu Lâm hỏi.
Viêm Đế cười nói: “Đúng vậy, nhưng nó không chỉ có thể chiếu yêu, mà còn có thể nhìn thấy bất kỳ chủng tộc nào thấp hơn người sử dụng. Hội Viêm Đế đều là Thần tộc, nói cách khác Kính Chiếu Yêu này có thể nhìn thấy chủng tộc của bất kỳ ai.”
Tu Lâm gật đầu, phớt lờ vẻ tự hào trong lời nói của anh ta.
Người đó giơ gương lên, ánh sáng loé qua khiến mọi người kinh ngạc. Khi nhìn quanh, bọn họ phát hiện tất cả lính canh và người cá đều có linh hồn màu đỏ trên đầu, Isis hít một hơi hỏi: “Cung Đảo này đã bị Yêu tộc chiếm giữ rồi sao?”
“Nhưng bọn chúng là Yêu tộc, chúng biến thành Linh tộc để làm gì chứ?”
Theo thứ tự của sáu chủng tộc lớn, Thần, Ma, Yêu, Nhân, Linh, Quỷ; địa vị của Yêu tộc cao hơn nhiều so với Linh tộc, chúng không cần thiết phải giả mạo Linh tộc, chưa kể ở Cung Đảo này cũng không có báu vật gì...
“Ngọc trai?”
Mấy người đồng thanh nói, Isis giật giật khóe miệng: “Chẳng lẽ là Bạng Tinh ư?”
Chưa kể, việc Bạng Tinh tấn công người cá để bảo vệ ngọc trai nghe có vẻ khá thuyết phục.
Shu có vẻ hứng thú, đã xắn tay áo chuẩn bị chiến đấu: “Cho nên đây là nhiệm vụ ẩn sao? Cứu người cá Nasha khỏi Bạng Tinh!”
Hercules nhắc nhở: “Còn chưa chắc có phải là Bạng Tinh hay không…”
“Quan tâm làm gì nhiều, đánh luôn là xong!”
Khi đang nói, anh ta đột nhiên đứng dậy triệu hồi một cơn lốc xoáy tấn công "Nasha" đang quay lưng lại với bọn họ. Biến động xảy ra chỉ trong tích tắc, mấy người thậm chí không kịp ngăn cản đã bị cảnh tượng trước mặt làm sững sờ. Chỉ thấy cơn lốc nhanh chóng xuyên một lỗ trên cơ thể "Nasha", nhưng cái lỗ đó không giống như một vết thương mà giống như một hòn đá ném xuống nước. Vết thương của "Nasha" hóa thành một vũng nước rồi nhanh chóng tụ lại và trở lại trạng thái ban đầu. Toàn bộ quá trình không có gì xảy ra ngoại trừ sự bóp méo của không gian.
"Nasha" quay lại, đôi mắt lạnh lùng nhuốm máu đỏ, nhìn chằm chằm vào họ như muốn ăn tươi nuốt sống.
Ngược lại, Shu càng hưng phấn hơn, nhếch khóe môi: “Thì ra là thủy quái giả mạo. Mau giao Nasha ra đây, đừng lãng phí thời gian.”
"Nasha" không nói gì, ngược lại triệu hồi một cột nước đánh vào Shu. Những người cá xung quanh cũng tham chiến, cùng nhau lao về phía anh ta.
Hercules bất lực lắc đầu: “Tên Shu này vẫn thích được chú ý như vậy.”
Viêm Đế cau mày nói: “Chỉ sợ không đơn giản như vậy, thuộc tính của Shu bị hạn chế.”
Một bên là gió, một bên là nước, thuỷ quái rõ ràng không sợ gió của Shu, trên thực tế chúng thậm chí còn không sợ lửa của Viêm Đế. Tuy Hercules có thể chiến đấu, nhưng đối mặt với một con thuỷ quái không thể xuyên thủng cũng như không bị gϊếŧ bởi đòn trí mạng thì dường như vẫn bó tay chịu trói. Toàn đội gần như chỉ chống đỡ được nhờ ma pháp của Isis.
Về phần Tu Lâm càng không có khả năng giúp đỡ. Ngay khi bắt đầu trận chiến, cậu ta đã chọn con thủy quái biến thành Nasha nhưng bất ngờ phát hiện ra đối phương lại là một con yêu quái level 150! Sự chênh lệch level quá lớn cho phép con thuỷ quái này có thể đưa cậu ta trở lại Thôn Tân Thủ chỉ bằng một đòn tấn công thông thường.
Cậu ta liếc nhìn Viêm Đế có vẻ bó tay chịu trói, hỏi: “Những thủy quái này rất mạnh à?”
Viêm Đế giống như bị ánh mắt tự tại của cậu ta kí©h thí©ɧ, lập tức mở miệng nói: “Cũng coi như có chút thực lực, nhưng không cần lo lắng.”
Nói xong, Tu Lâm thấy ánh mắt anh ta thay đổi, ngọn lửa màu đỏ cam trong mắt anh ta như bốc cháy, hai tay đan chéo trước ngực rồi làm một thủ ấn nhanh chóng. Cả một quả cầu lửa đột nhiên tràn ra từ cơ thể anh ta, ngay cả Tu Lâm, người không có kinh nghiệm cũng có thể nhìn ra ngọn lửa này khác với ngọn lửa trước đó.
“Viêm Đế!”
“Hội trưởng?!”
Mấy người quay đầu lại, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc và tự trách, đặc biệt là Thần Gió Shu hắn nghiến răng nghiến lợi dường như xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.
“Viêm Đế · Kỹ năng thức tỉnh - Thần Ngưu Chi Hoả.”
Khi giọng nói vừa dứt, một con bò khổng lồ nhảy ra từ ngọn lửa, cơ thể nó có màu đỏ tươi và cặp sừng màu vàng, trên đó in những dòng chữ phức tạp, bốn chân được bao bọc trong ngọn lửa, trên trán cũng bốc lên ngọn lửa vàng rực rỡ
Nó giơ vó trước lên trời, dáng vẻ hiên ngang oai hùng của nó không giống một con bò chút nào mà trông giống một mãnh thú chiến đấu bọc thép hơn.
Đối với Tu Lâm, đó là thứ mà cậu ta nhìn thấy trên màn hình của quán net ồn ào một giờ trước.
Đối với Vưu Lê, đó là thứ mà cậu đã thấy ở Thánh cung đệ nhất tráng lệ một giờ trước.
Con bò lửa gầm lên trong không trung, sau đó phun ra một ngụm lửa. Ngọn lửa này rõ ràng khác với trước đây, bởi vì tất cả thuỷ quái chạm vào ngọn lửa đều bị đốt thành tro ngay lập tức.
Biểu cảm của "Nasha" thay đổi: “Là thiên hoả ư?!”
Viêm Đế trông rất bình tĩnh như thường. Anh ta rút ra một con dao trong không khí, nó được bao phủ bởi ngọn lửa: “Đúng vậy, cô nhận ra thiên hoả xem ra cũng là một Boss thông minh. Vậy đừng lãng phí thời gian, nói cho chúng tôi biết nàng tiên cá Nasha và những người cá khác của Cung Đảo bị mấy người giam giữ ở đâu?”
"Nasha" xoay người và trở lại hình dáng thuỷ quái ban đầu, thân hình trở nên cao hơn rất nhiều: “Hừ, xuống địa ngục mà tìm chúng đi!”
Hai bên lập tức giao chiến, nhưng lúc này tình thế quả thực là áp đảo. Con bò thần của Viêm Đế không chỉ phun ra lửa mà còn có thể tấn công cận chiến, vì dưới chân có ngọn lửa nên tốc độ của nó không hề chậm. Theo quan sát của Tu Lâm, khi số lượng kẻ địch mà nó tiêu diệt tăng lên, kích thước và các giá trị năng lực khác của nó tăng lên. Không chỉ có thế, nó còn mọc thêm hai đầu, bốn chân và ba đuôi, nơi nó đi qua giống như một ngọn lửa cháy lan ra cả cánh đồng.
Nói về bản thân Viêm Đế, sức tấn công của anh ta dường như đã tăng lên đáng kể kể từ khi con bò thần xuất hiện, Tu Lâm thì cảm thấy thật đáng tiếc khi không thể nhìn thấy giao diện kỹ năng của anh ta như trong buổi phát sóng trực tiếp trước đó. Không biết trong trạng thái bùng nổ cao như vậy, liệu pháp lực của anh ta có còn tốt như trước hay không.
Thần Ngưu Chi Hoả gần như tự mình khống chế tất cả thuỷ quái. Lúc này Tu Lâm mới vô thức nhìn xung quanh mình, Vưu Lê đã biến mất mà không hề hay biết.
*
Ngay khi Viêm Đế chuẩn bị triệu hồi Thần Ngưu Chi Hoả, Vưu Lê nhân cơ hội rời đi. Sau khi Viêm Đế thức tỉnh có thể sử dụng thiên hoả, đó không phải thứ mà thuỷ quái bình thường có thể ngăn cản được, hoàn toàn không phải lo lắng, quan trọng hơn là phải tìm được Nasha.
Đối với người chơi, việc đánh bại quái nhỏ, tiêu diệt Boss và cuối cùng giải cứu con tin dường như là một quá trình từng bước không bị gián đoạn.
Nhưng Vưu Lê biết rất rõ rằng "Thánh Vực" không chỉ là một trò chơi, không có gì đảm bảo rằng con tin sẽ không bị tổn hại trước khi người chơi vượt ải. Cũng không biết những con thuỷ quái này đã chiếm giữ Cung Đảo bao lâu, liệu những người cá trên đảo có gặp nguy hiểm hay không.
Cung Đảo là khu vực đối lập với Làng Khởi Nguyên, bản đồ chắc chắn không hề nhỏ, để tìm ra nơi giam giữ những người cá ở một nơi như vậy tuyệt đối không dễ, nhưng may mắn thay, Vưu Lê có một món Thần Khí.
Cậu nhảy qua cửa sổ vào một nhà kho trống, trốn giữa các quầy trưng bày rồi lật tìm trong Balo.
“Ơ... Mình nhớ là đã đặt nó ở đây mà. Thật là, chẳng mấy khi dùng nên bị nhét tận đáy Balo luôn. Con game dởm này, ít nhất thì cũng có chức năng tìm kiếm chứ. A, đây rồi!”
Vài sợi tơ vàng tụ lại từ mọi hướng, nhanh chóng phác họa ra hình dáng của một cuộn giấy da trong tay cậu như thể có sự sống, trên đó hiển thị vài ký tự lớn —— "Saint Codex".
Đó là Thần Khí được hệ thống trao cho Vưu Lê khi cậu trở thành Thánh Thần Đệ Nhất. Mặc dù là một vật phẩm có chất lượng rất cao nhưng mục đích của nó lại rất vô dụng —— Nó có thể nhìn thấy vị trí hiện tại của tất cả các NPC trong trò chơi.
Theo quan điểm của Vưu Lê, đây giống như thứ mà sếp dùng để theo dõi xem nhân viên có nghỉ làm không phép hay không. Nó cực kỳ nhàm chán, nhưng cậu không nghĩ rằng món đồ tưởng như vô dụng này lại có ích đúng lúc.
“Nhân danh Thánh Thần Đệ Nhất, ta ra lệnh cho mi hiện ra vị trí của tất cả các NPC ở Cung Đảo.”
Ánh sáng trên cuộn giấy da càng sáng hơn, xuyên qua người ta mạnh đến mức họ khó có thể mở mắt. Sau vài giây, ánh sáng vàng tiêu tán, trên hồ sơ xuất hiện những chấm nhỏ màu đỏ, một số không ngừng chuyển động, còn một số thì đứng yên, phía dưới mỗi chấm đều được đánh dấu tên.
Vưu Lê nhanh chóng tìm thấy Nasha trong số đó, nhưng điều khiến cậu lo lắng là lũ thuỷ quái rõ ràng đã giam giữ không chỉ một NPC hơn nữa họ đều bị giam ở những nơi cách xa nhau.
Chậc, không hổ là Yêu tộc xảo quyệt nhất!
Nếu chỉ mình cậu tìm kiếm từng người một, cho dù có tìm đến tối cũng tìm không xong. Có hai lý do khiến cậu không thể nhờ hội Viêm Đế hỗ trợ. Thứ nhất, cậu không thể giải thích được tại sao mình biết tọa độ của các NPC đang bị giam giữ; thứ hai, những điểm giam giữ này có thể vẫn còn thủy quái canh giữ, chỉ mỗi người của hội Viêm Đế thôi chưa chắc đã đủ.
Vưu Lê cất tờ giấy da đi, cậu vô thức cắn ngón tay trong khi suy nghĩ, nếu phát nhiệm vụ thì sẽ nhanh hơn nhiều, nhưng vấn đề là… Mặc kệ vậy! Nếu hôm nay những người cá chết ở đây, cốt truyện sau này của Cung Đảo có thể sẽ trở thành “Nàng tiên cá bị thuỷ quái tàn sát” mất.
Cậu chuyển sang giao diện điều khiển của Thánh Thần Đệ Nhất rồi nhanh chóng đăng một nhiệm vụ trên thông báo thế giới.
“Vưu Lê, anh ở đây làm gì vậy?”
Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau, Vưu Lê giật mình, cậu nhấn”Đăng" trước khi kịp kiểm tra câu chữ, khi nhìn thấy người đến là Tu Lâm khiến cậu giận run cả người.
“Không phải việc của cậu!” Vưu Lê trừng mắt, giận dữ hỏi: “Sao cậu tìm được tôi?”
Bình thường nếu bị mắng như vậy, Tu Lâm nhất định sẽ đáp lại "Không phải việc của cậu". Nhưng hiện tại, tuy bị mắng nhưng cậu ta cũng không khó chịu chút nào. Mức độ chấp nhận của cậu ta cao khủng khϊếp, như thể đã bị mắng như vậy hàng trăm lần mà chẳng có chút cảm giác nào.
Cậu ta đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, bình tĩnh nói: “Vị trí của các thành viên trong đội sẽ được hiển thị trên bản đồ.”
Vưu Lê: “...”
Làm NPC lâu quá nên quên mất chuyện này.
Mí mắt cậu giật giật: “Cậu đến từ khi nào?”
“Vừa đến.” Tu Lâm trả lời đơn giản.
Vừa đến là bao lâu chứ?
Vưu Lê thực sự muốn hỏi điều này, nhưng cậu đã nhịn lại. Sẽ dễ khiến mọi người nghi ngờ hơn nếu cậu hỏi chi tiết.
Lúc này, biểu tượng nhiệm vụ của hai người lóe lên.
[Nhiệm vụ bất ngờ] Giải cứu người cá ở Cung Đảo.
Mô tả nhiệm vụ: Giải cứu toàn bộ người cá bị giam giữ khỏi tay thuỷ quái. Tọa độ của những người cá bị giam giữ là...
Đối tượng nhiệm vụ: Người chơi toàn server.
Phần thưởng nhiệm vụ: 3000 exp (Kinh nghiệm), 10 đồng bạc (Tuỳ theo việc hoàn thành nhiệm vụ).
Người phát động nhiệm vụ: Thánh Thần Đệ Nhất.
Hai người mất khoảng thời gian như nhau để đọc xong nội dung nhiệm vụ rồi đồng thời ngẩng đầu lên nhìn nhau. Một bên như đang suy tư gì đó, một bên như không nhìn thấy gì.
Đúng vậy, rắc rối lớn nhất khi phát một nhiệm vụ là —— sẽ hiển thị người phát động nhiệm vụ.
Đúng lúc này, những người nhàn rỗi buồn chán đang lang thang quanh Làng Khởi Nguyên đột nhiên đứng dậy làm NPC ở bên cạnh giật mình. Hai người vừa rồi còn đang đấu võ đến bất phân thắng bại đột nhiên cúi đầu chào nhau, sau đó không ngừng tiến thẳng về phía Cung Đảo.
Những người chơi đổ xô đến cảng nhảy xuống biển như thả bánh bao, đường phố đông nghẹt người, có cảm giác giống như đang chạy trốn. Các cư dân NPC của Làng Khởi Nguyên còn tưởng đã xảy ra thảm họa nào đó, nếu không thì làm sao những người được chọn thần thông quảng đại này lại đồng loạt nhảy xuống biển chứ?
Ngư dân ở cảng càng sợ hãi hơn. Là những người lái đò của vùng biển này, những người được chọn này thường sẽ ngồi thuyền của họ đến địa điểm được chỉ định rồi nhảy xuống biển để đến Cung Đảo. Nhưng lần này người đến cùng một lúc quá nhiều, thuyền của họ cũng không đủ, mọi người đều chen chúc nhau, có người dứt khoát nhảy từ trên bờ xuống luôn!
Không phải tất cả những người được chọn đều có kỹ năng bơi rất tốt. Không lâu sau thi thể của vài người nổi lên rồi biến thành một chùm ánh sáng trắng. Nhưng những người phía sau như thể không nhìn thấy, vẫn tiếp tục nhảy xuống biển. Không bao lâu, trên mặt biển đã đầy thi thể, khiến thuyền cũng khó di chuyển. Sau đó liền nghe thấy những lời oán trách của những người được chọn này.
“Thiệt tình, không biết né sang bên mà chết à! Thật là vướng víu!”
“Có vong linh hay linh sủng không? Cứ để những thi thể này cho chúng nó ăn hết đi!”
Những lời này khiến nhóm ngư dân run lên vì sợ hãi, thật đáng sợ! Thật kinh khủng! Những người này không những không hề tỏ ra thương xót khi đồng đội của mình chết mà còn muốn dã thú ăn luôn thi thể của họ!
Những ngư dân quá sợ hãi nên càng chèo thuyền mạnh hơn, rất nhanh nhóm người chơi đầu tiên được nhiệm vụ triệu tập đã đến Cung Đảo.