Đừng nói đến con gái, ngay cả đàn ông cũng không khỏi mềm lòng khi nhìn thấy dáng vẻ đó, nhưng Vưu Lê thì không, cậu trừng mắt một cách thô lỗ: “Tôi đi đâu thì liên quan gì đến cậu? Đừng có động tay động chân khi người khác đang xem giao diện điều khiển có hiểu không?”
Vưu Lê vừa nói vừa nhanh chóng tìm kiếm hồ sơ khen thưởng. Quả nhiên, vì cái chạm của Tu Lâm mà cậu đã chọn phương pháp tính toán có đóng góp cao nhất trong việc tiêu diệt kẻ địch nên cây Cung Hậu Nghệ đã thuộc về...
[Thế giới] [Hệ thống]: Để khen thưởng người chơi Tây Lâm vì đóng góp xuất sắc trong nhiệm vụ giải cứu người cá Cung Đảo, Thánh Thần Đệ Nhất đã quyết định tặng cho cô bảo vật "Cung Hậu Nghệ"!
Kênh Thế giới bùng nổ ngay lập tức.
[Diệc Thần]: Chết tiệt, tôi thật sự muốn xem trận kết liễu cuối cùng! Nếu biết sớm hơn thì tôi đã phóng chiến hồn từ trước rồi!
[Kiếp này vì người]: Cạn lời, mất công tôi cố gắng cứu người cá ở bên này. Đây không phải là lừa đảo sức lao động sao! Thánh Thần Đệ Nhất này cũng chẳng ra gì.
[Ác ma hai mét]: Tây Lâm đó là chủng tộc nào? Nếu không dùng được thì có bán không?
[Tây Lâm]: Xin lỗi, Nhân tộc, đã ràng buộc rồi (#^.^#) Ngoài ra, Hội Phong Lộ đang tuyển người chơi mọi nghề nghiệp!
Mọi người: “...”
Ánh mắt Vưu Lê dừng lại trên câu nói rằng cậu lừa đảo sức lao động, đôi mày kiếm nhướng lên, cậu sẽ không lừa đảo sức lao động.
[Thế giới] [Hệ thống]: Thánh Thần Đệ Nhất ban thêm mười Nước mắt người cá để thưởng cho mười người chơi giải cứu được nhiều người cá nhất. Chúc mừng "Tôi lại ăn đùi gà", "Kiếp này vì người" , "Lâm thần nằm dưới tôi"……
[Diệc Thần]: Chết tiệt! ! Nếu sớm biết vậy thì tôi đã đi cứu người cá rồi! Dù sao cũng không ăn được con Boss!
[Ác ma hai mét]: Sớm biết vậy cái gì, nếu biết sớm tôi đã bố trí trận pháp ở cổng Cung Đảo để không ai có thể vào được rồi!
[Kiếp này vì người]: Cảm ơn Thánh Thần Đệ Nhất! Đức Thánh Thần sẽ không lừa dối tôi!!
[Tôi lại ăn đùi gà]: Thánh Thần Đệ Nhất mãi mãi là thần!! Nước mắt người cá! Giá là MMMMM!
Trong bầu không khí náo nhiệt như vậy, bầu không khí của hội Viêm Đế đặc biệt nặng nề.
[Hội] [Shu]: Cái gì thế này! Trò chơi rác rưởi! Rõ ràng đây là nhiệm vụ kỳ ngộ do chúng ta kích hoạt, dù nghĩ thế nào đi chăng nữa thì phải là chúng ta độc hưởng phần thưởng khi hoàn thành chứ? Kết quả nó trở thành nhiệm vụ thế giới cũng thôi đi, chúng ta còn phải bỏ cuộc vì đã hết thời gian dùng thuốc nín thở. Thật là cmn ức chế!
[Hội] [Isis]: Shu, cậu đừng tức giận, mặc dù có hơi tức thật...