Vưu Lê cũng khổ não với vấn đề này. Phần mô tả nhiệm vụ của cậu nói rằng người có tổng điểm cao nhất sẽ nhận được giải thưởng, nhưng thực sự rất rắc rối khi đánh giá nó. Số liệu khổng lồ trước mặt khiến cậu choáng váng, hơn nữa việc thiết lập điểm số khác nhau cũng sẽ ảnh hưởng đến xếp hạng cuối cùng.
Trong lúc cậu đang quáng mắt, Viêm Đế đang đề xuất gia nhập hội với Tu Lâm.
“Tới hội Viêm Đế đi!” Anh ta vươn tay về phía Tu Lâm: “Một người mạnh như cậu nên thuộc về nơi này.”
Tu Lâm không trả lời ngay, khóe mắt nhìn thấy Isis và Hercules đang muốn nói lại thôi, Thần Gió Shu thì càng không chút do dự mà trợn mắt, như thể nếu anh dám đồng ý thì gã sẽ liều mạng lao tới.
“Không phải hội Viêm Đế chỉ chiêu mộ người chơi Thần tộc sao?” Anh hỏi lại.
Viêm Đế nhất thời xấu hổ, nhưng cũng nhanh chóng nói: “Dù vậy, cậu cũng rất đặc biệt, tôi tin tưởng trình độ của cậu có thể thuyết phục được tất cả mọi người. Huống chi, cậu còn chưa thức tỉnh mệnh hồn, Nhân tộc cũng có thể thức tỉnh mệnh hồn cấp Thần.”
Tu Lâm mỉm cười nói: “Không cần, cảm ơn lòng tốt của anh. Tôi mới chơi còn có rất nhiều chỗ chưa quen. Tôi không muốn gia nhập hội sớm như vậy.”
“Vậy được rồi, tuy rằng đáng tiếc, nhưng tôi nghĩ cậu có hiểu biết của mình với trò chơi này.” Viêm Đế nói ra lời này, trong lòng liền cảm thấy nhẹ nhõm, nếu như Tu Lâm thật sự gia nhập, kỳ thật anh ta cũng không chắc mình có thể thuyết phục được mọi người hay không.
Tu Lâm để mắt thấy: “Có duyên gặp lại.”
“Có duyên gặp lại.”
Sau khi tiễn Viêm Đế rời đi, Tu Lâm quay đầu nhìn Vưu Lê, người kia dường như đang nhìn vào màn hình điều khiển, dáng vẻ nhân vật đứng im bất động cau mày.
Anh nhìn thật kỹ, từ khuôn mặt cho đến biểu cảm, dù biết đó chỉ là mô phỏng trong trò chơi, nhưng anh vẫn cố gắng tìm kiếm mối liên hệ với thực tế trong trí nhớ của mình.
Vụ tai nạn một năm trước khiến trí nhớ của anh không hoàn chỉnh. Mặc dù những người xung quanh nói rằng trí nhớ của anh không có vấn đề gì, nhưng anh chỉ biết rõ có một số thứ rất quan trọng mà anh không thể nhớ được. Một trong những bằng chứng là hình xăm trên ngực anh.
Anh tự nhận mình là người không có hứng thú với hình xăm, huống chi là vị trí đặc biệt như ở trên ngực này, anh càng sẵn sàng tin rằng đó là tên hoặc biệt danh của một người, nhưng anh chưa bao giờ tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của người này trong đời. Anh càng tò mò với người này hơn.
Rốt cuộc một người thế nào có thể khiến anh làm chuyện điên rồ như xăm tên đối phương lên ngực mình như vậy, và có sức quyến rũ thế nào mà có thể thu hút anh sâu sắc đến vậy.
“Đang xem cái gì vậy?”
Cánh tay Vưu Lê bị đẩy một chút, gần như cùng lúc đó ngón tay do dự của cậu ấn xuống nút OK trên bảng điều khiển.
“Cậu làm gì thế!” Vưu Lê quay đầu lại hét lên, cậu đã làm điều này với Tu Lâm rất nhiều lần, nhưng không hề cảm thấy áy náy.
Tu Lâm dừng một chút, vô tội nói: “Hỏi anh tiếp theo đi đâu.”