Chương 8: Phím đàn nơi góc quán

Bốn tháng sau cái chết của anh Hùng, công trình đã được hoàn thiện.

Minh Phong nhận khoản lương cuối cùng, cộng với số tiền cậu đã chắt bóp dành dụm suốt hơn bảy tháng qua, được một khoản kha khá.

Nó không nhiều, nhưng đủ để cậu bắt đầu một cuộc sống mới.

Cậu không còn là thằng nhóc lơ ngơ ngày nào. Bảy tháng làm phụ hồ đã dạy cho cậu nhiều điều hơn bảy năm đi học. Cậu vẫn lầm lì, ít nói, nhưng ánh mắt lại sắc bén và kiên định hơn. Cậu biết mình muốn gì, và phải làm gì để đạt được nó.

Ngày cậu rời đi, cậu mua hai thùng bia và một ít đồ nhắm ngon, làm một bữa tiệc chia tay nhỏ với mọi người trong lán trại.

“Chú Bảy, cô Tư, con cảm ơn hai người đã cưu mang con lúc khó khăn nhất.” Cậu cúi đầu trước hai ân nhân của mình: “Số tiền này tuy nhỏ nhưng là tấm lòng của con, cô chú nhận cho con vui.”

Cậu dúi vào tay cô Tư một phong bì dày.

Cô Tư đẩy lại: “Mày làm gì dzậy thằng nhỏ này! Tiền mày làm cực khổ, giữ lấy mà phòng thân chứ!”

Chú Bảy gạt tay chị gái ra, nhận lấy phong bì: “Nó đã có lòng thì chị cứ nhận đi. Thôi, đi đi con.”

Chú vỗ vai Minh Phong: “Chú biết mày không thuộc về nơi này. Tìm một con đường sáng sủa hơn mà đi. Sau này giàu có đừng quên mấy thằng anh em ở “ổ chuột” này là được.”

Minh Phong gật đầu, mắt hơi cay. Cậu chào từng người một rồi lặng lẽ rời đi, bỏ lại sau lưng quãng đời lấm lem bùn đất nhưng cũng đầy ắp tình người.

Chờ bóng Minh Phong đi khuất, cô Tư quay sang trách chú Bảy:

“Cái thằng này bây làm gì dzậy? Sao lại lấy tiền của thằng nhỏ được chớ?”

Chú Bảy rít một hơi thuốc nói:

“Nhận cho nó yên tâm theo đuổi sự nghiệp của nó. Dân Bắc họ coi trọng cái ơn lắm, không nhận là nó lăn tăn mãi đấy. Cứ cầm lấy thôi, coi như giữ dùm thằng nhỏ, sau này rủi nó thất bại thì còn cái mà phòng thân.”

...

Minh Phong dùng số tiền tiết kiệm thuê một căn phòng trọ nhỏ xíu, đúng hơn là một căp gác xép nhỏ, chỉ đủ kê một cái giường và một cái bàn, trong một con hẻm ở quận 3.

Cậu không lao vào tìm việc ngay mà mua một cái điện thoại cũ, một cái máy laptop cũ và một bảng vẽ điện tử thanh lý trên chợ tốt. Đống đó đã ngốn hết một phần ba số tiền tiết kiệm của cậu.

Sau khi nhận một vài đơn hàng thiết kế trang sức cho tiệm bạc nhỏ, cậu bắt đầu làm việc. Vì tiệm nhỏ nên số tiền họ trả cho mỗi bản vẽ của cậu không được cao lắm, nhưng Minh Phong cũng không quan tâm. Cái cậu cần là kinh nghiệm thực tiễn.

Sau một tháng làm thần giữ nhà, làn da trắng trẻo đặc trưng của người Hà Nội ban đầu bị lớp nắng gió của công trường tạm thời che phủ, bắt đầu “nhả nắng” và trắng dần.

Đôi tay của nhà thiết kế rất quan trọng, Minh Phong bớt chút tiền ăn để mua một vài sản phẩm dưỡng da tay đắt tiền.

Mặc dù nhưng vết sạm và sẹo bắt đầu mờ dần, nhưng những nốt chai sần trong lòng bàn tay thì vẫn còn đó, như một chứng tích không thể xóa nhòa về bảy tháng vừa qua.

Dù bây giờ Minh Phong trông chẳng khác nào lúc mới vào Sài Gòn nhưng chỉ cần ai đó nắm lấy tay cậu là sẽ phát hiện ra đôi tay chẳng ăn nhập gì với khí chất.

Cảm thấy thời gian của mình vẫn còn dư khá nhiều, cậu tính đến chuyện kiếm thêm việc làm bán thời gian. Xem tin đăng tuyển dụng, Minh Phong tìm được dòng tin tuyển nghệ sĩ piano của một phòng trà lớn ở Quận 1, làm từ 15h đến 18h, lương khởi điểm 5 triệu.

Mẹ kế Minh Phong là giảng viên thanh nhạc nên từ nhỏ cậu được bà chỉ dẫn rất nhiều, ngoài giọng hát còn có tài năng chơi piano, không nói là giỏi nhưng để tìm việc làm thì không thành vấn đề.

Sau khi thay đồ, cậu đón xe buýt để sang Quận 1. Khi cậu bước lên, cả chiếc xe buýt như bừng sáng. Mấy bà mấy cô thì khen lấy khen để, các cô gái thì lôi máy ảnh ra đòi chụp hình chung, Minh Phong đều ngại ngùng từ chối.

Mấy cô cũng không ép nữa, cất điện thoại đi bắt đầu vây lấy cậu chuyện trò ríu rít.

“Trời ai, giọng trai Bắc nghe ấm quá bây ơi, nói thêm mấy câu nữa cho chị nghe coi!”

Con gái miền Nam phóng khoáng vậy đấy.

Xe buýt dừng tuyến khoảng 6 lần thì đến điểm Minh Phong muốn tới, cậu xuống xe, mấy cô gái còn tiếc nuối một hồi vì không xin được “in tư” của cậu.

Đi bộ một quãng khá dài, Minh Phong tìm được phòng trà tên Tình Khúc, bên cửa hông phòng trà vẫn còn treo biển tuyển nghệ sĩ piano ca chiều.

Cậu hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

“Chào mừng đến với Tình Khúc, xin hỏi quý khách đi mấy người ạ?”

Cô nhân viên tiến lên tiếp đón, Minh Phong hơi nhỏ giọng đáp:

“Chào chị, em đến ứng tuyển ạ.” Vừa nói vừa chỉ ra tấm biển tuyển dụng treo ở ngoài.

Cô nhân viên hiểu ý nở nụ cười rất tươi, gật đầu nói:

“Chào bạn, bạn qua bên này ngồi đợi, mình đi báo với quản lý.”

Một bồi bàn khác dẫn Minh Phong đến một góc gần vị trí đặt piano trong phòng trà, đặt một ly nước trước mặt cậu rồi rời đi.

Minh Phong đưa mắt ngắm bài trí trong phòng trà.

Nơi này rất lớn, trang trí tông màu trầm ấm, từng cành cây ngọn cỏ đều toát lên vẻ sang trọng, chiếc đàn Piano cũng là đàn cơ Yamaha, nhìn kiểu dáng thì chắc là dòng DC6X ENPRO PE, giá khoảng hơn 2 tỷ đồng.

Tuy không bằng chiếc Bösendorfer 290 Imperial ở nhà cậu nhưng cũng là một cây đàn tốt.

Chờ một lúc thì người quản lý đi đến. Người đàn ông trung niên mặc vest lịch sự đứng từ xa nhìn cậu một lúc sau đó mới tiến lại gần, hỏi:

“Cậu muốn ứng tuyển vị trí nghệ sĩ piano phải không?”

Minh Phong đứng dậy bắt tay với anh ta, nói:

“Chào anh, em tên là Trần Minh Phong ạ. Em đến ứng tuyển.”

“Ừm, ngồi đi. Cho tôi xem hồ sơ của cậu.”

Minh Phong ngồi xuống, lấy hồ sơ xin việc từ trong balo ra lịch sự đưa cho quản lý. Giấy tờ tùy thân là cậu mới làm lại được mấy tháng. Thời buổi này đi đâu làm gì cũng phải có giấy tờ, không có thì cũng chỉ có thể làm mấy công việc như phụ hồ mà thôi.

“Chà, trai Hà Nội hả? Sinh viên trường nào?”

“Dạ... năm ngoái em thi trượt nên năm nay mới đi thi lại ạ.”

“Bên anh tuyển người làm việc lâu dài, thời gian là ca chiều từ 15h đến 18h mỗi ngày kể cả chủ nhật, lương cơ bản 5 triệu một tháng, nếu có khách tip thì đều là của em, em có đảm bảo là sẽ làm việc ở đây ít nhất một năm không?”

“Dạ em đảm bảo ạ.”

Người quản lý có chút do dự, nhưng nhìn vào ánh mắt khẩn khoản và kiên định của Minh Phong, anh ta gật đầu:

“Được rồi. Lại kia thử đi.”

Minh Phong bước về phía cây đàn piano màu đen bóng đặt ở góc sân khấu.

Cậu không chơi những bản nhạc cổ điển phức tạp, chỉ chơi một bản “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” của Trương Quý Hải.

Tiếng đàn của cậu không quá điêu luyện, nhưng lại chất chứa một nỗi niềm sâu sắc. Có nỗi nhớ nhà da diết, có sự cô đơn của kẻ lữ hành, có cả nỗi đau của những mất mát đã qua.

Tiếng đàn như một lời tự sự, rót vào không gian yên tĩnh của phòng trà một nỗi buồn man mác, đẹp đến nao lòng.

Khi cậu kết thúc, cả phòng trà im lặng. Người quản lý nhìn cậu bằng ánh mắt khác hẳn:

“Ừm, không tệ. Chiều nay làm việc luôn được không?”

“Dạ được ạ!”

Từ đó, chiều nào Minh Phong cũng đến phòng trà Tình Khúc.

Cậu chỉ lẳng lặng ngồi vào góc, để những ngón tay mình lướt trên phím đàn, kể câu chuyện của riêng mình cho những vị khách xa lạ.

Cậu trở thành một phần của không gian nơi đây, một nốt nhạc trầm không ai để ý nhưng lại không thể thiếu.

Công việc này quả thật kiếm rất khá, ngoài lương cố định mỗi tháng là 5 triệu thì cậu còn nhận được tiền boa từ khách, tính ra thu nhập trung bình một tháng cũng được khoảng 12, 13 triệu, thêm tiền thiết kế thuê nữa cũng được khoảng 16 triệu.

Nhìn số tiền tiết kiệm trong thẻ, Minh Phong cười tít cả mặt.

Ở đầu kia đất nước, người bố đang mòn mỏi trông con quay về cũng đang xót xa.

Thu nhập chưa đến 20 triệu một tháng còn thua xa tiền tiêu vặt hàng tháng trước đây, vậy mà con trai ông lại cười tươi như vậy.

Thằng nhóc này, có tiền cũng không biết đổi một chỗ ở tốt hơn. Xem nó ăn cái gì kìa, đấy là cơm cho người ăn sao?