- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Bóng Nắng Bên Thềm
- Chương 6: Nỗi lòng người cha
Bóng Nắng Bên Thềm
Chương 6: Nỗi lòng người cha
Ba tháng trôi qua.
Cái nắng gắt gỏng của Sài Gòn đã nhuộm làn da trắng trẻo của cậu ấm Hà thành thành một màu đồng hun khỏe khoắn.
Thân hình thư sinh mảnh khảnh giờ đây đã hằn lên những đường cơ bắp săn chắc, dù vẫn còn khá gầy. Trần Minh Phong không còn là cậu trai ngơ ngác, lóng ngóng của những ngày đầu.
Cậu đã có thể vác một bao xi măng 50kg đi băng băng trên tấm ván mỏng, có thể cầm bay trát vữa một cách thành thạo.
Quan trọng hơn, cậu đã “bắt được sóng” của Sài Gòn.
“Phong còi! Mày chuyền giùm tao cái xô hồ coi! Lẹ cái tay lên ông tướng!” Tùng “cụt” đứng trên giàn giáo, hét lớn xuống dưới.
“Rồi rồi, tới liền đây!” Minh Phong đáp lại, giọng vẫn là chất Bắc nhưng đã nhuốm một chút âm sắc nhanh và gọn của người miền Nam.
Cậu nhanh nhẹn xúc đầy xô hồ vữa rồi dùng ròng rọc kéo lên.
Giờ giải lao, đám thợ xây ngồi túm tụm dưới bóng râm của một bức tường còn dang dở, mồ hôi nhễ nhại, uống trà đá, phì phèo thuốc lá. Không khí ồn ào, náo nhiệt.
“Ê Phong.” Một ông anh tên Hưng vỗ vai cậu đét một cái: “Mày nói nghe coi, ngoài mày dzô đây có bị sốc văn hóa hông? Tụi tao nói chuyện mày nghe có hiểu hết hông?”
Minh Phong cười, để lộ hàm răng trắng bóng tương phản với làn da ngăm đen:
“Lúc đầu thì tai em như có con gì nó bay vo ve bên trong ấy, mấy anh nói nhanh quá. Giờ thì quen rồi, còn học được mấy từ của mấy anh nữa.”
“Vậy bây nói thử tao nghe coi!” Chú Bảy ngồi gần đó, cười hóm hỉnh.
“Dạ thì... hết sảy con bà bảy, ngon nhức nách, xàm xí đú, u là trời...” Minh Phong nhại lại, cố bắt chước ngữ điệu, khiến cả đám cười rộ lên.
“Trời đất ơi, nó nói giọng Bắc mà nghe ngộ ghê bây ơi!”
“Thôi được rồi, thưởng mày điếu thuốc nè!” Anh Hùng chìa cho cậu một điếu Sài Gòn bạc.
“Thôi em không hút đâu anh.” Minh Phong xua tay.
Cậu không thích mùi thuốc, nhưng cậu thích cái không khí chan hòa, không phân biệt sang hèn này. Mọi người đối xử với cậu như một người em út trong nhà, dù đôi khi hơi suồng sã, cục cằn.
Họ dạy cậu cách làm việc, chia cho cậu miếng cơm, tối đến lại rủ nhau xem bóng đá qua chiếc ti vi cũ rích. Những niềm vui đơn sơ, mộc mạc mà ở biệt thự xa hoa có tiền cũng không mua được.
Tối đó, sau khi tắm gội qua loa bằng gàu nước lạnh múc từ cái phi to đùng, Minh Phong ngồi một mình trên chiếc giường tầng. Cậu giơ hai bàn tay mình lên dưới ánh đèn vàng vọt của cái bóng đèn trần duy nhất trong lán trại.
Đôi bàn tay này, đã từng được giữ gìn cẩn thận. Ngón tay thon dài, trắng nõn, chỉ quen với việc cầm bút chì, lướt trên những trang giấy trắng để phác thảo ra những mẫu trang sức tinh xảo. Đó là đôi bàn tay của một nghệ sĩ, một nhà thiết kế.
Còn bây giờ?
Bàn tay cậu thô ráp, da sạm đi, lòng bàn tay chi chít những nốt chai sần, vàng ệch và cứng ngắc. Vài vết sẹo mới cũ chồng chéo lên nhau, dấu tích của những lần lỡ tay va vào gạch đá. Đây là đôi bàn tay của một người thợ phụ hồ.
Một thoáng chạnh lòng len lỏi trong tim. Cậu nhớ căn phòng rộng rãi ở Hà Nội, nhớ giá vẽ, nhớ mùi gỗ thông của những cây bút chì. Cậu nhớ những bữa cơm nóng hổi của dì Mai, và thoáng nhớ cả dáng vẻ nghiêm khắc nhưng luôn thẳng tắp của bố.
Nhưng cảm giác đó qua đi rất nhanh. Nó được thay thế bằng một niềm kiêu hãnh âm thầm. Cậu siết chặt bàn tay lại.
Những nốt chai sần này không phải là dấu hiệu của sự thất bại. Chúng là những tấm huy chương. Là bằng chứng sắt đá rằng cậu, Trần Minh Phong, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, vẫn có thể tự mình đứng vững trên đôi chân này.
Rằng cậu không phải là một kẻ vô dụng.
Cùng lúc đó, tại Hà Nội.
Trong văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất của một tòa nhà ở trung tâm thành phố.
Trần Minh Vũ ngồi lặng yên trên chiếc ghế da cao cấp. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ quý ở góc phòng.
Trước mặt ông không phải là những bản hợp đồng bạc tỷ hay báo cáo tài chính, mà là một chiếc máy tính bảng đang hiển thị những hình ảnh được gửi đến từ một thám tử tư.
Đó là những bức ảnh chụp lén, chất lượng không cao nhưng lại rõ đến đau lòng.
Là hình ảnh con trai ông, đen nhẻm, gầy gò, đang còng lưng đẩy một chiếc xe cút kít đầy gạch giữa trưa nắng.
Là hình ảnh nó ngồi bệt trên đất, cười nói vui vẻ với mấy người đàn ông trông có vẻ bặm trợn, mặt mũi lấm lem xi măng.
Là hình ảnh nó đang và vội một hộp cơm bụi đạm bạc, chỉ có ít rau và vài miếng thịt mỡ.
Và tấm ảnh cuối cùng, một bức chụp cận cảnh đôi bàn tay chi chít chai sần của nó khi đang cầm một viên gạch.
Bàn tay ông Vũ siết chặt lại. Cơn giận bùng lên. Con trai ông, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Vũ Gia, lại phải đi làm cái nghề mạt hạng đó. Nó đang đạp lên mặt bố nó!
Nhưng len lỏi giữa cơn giận là một nỗi xót xa không thể che giấu. Ông nhìn thấy sự mệt mỏi trong dáng đi của con, thấy nó gầy đến mức hai bên má hóp lại. Nó ăn uống có đủ chất không? Nó sống ở nơi như thế nào? Có an toàn không?
Và rồi, sâu thẳm trong đáy mắt người đàn ông sắt đá ấy, lại lóe lên một tia sáng phức tạp. Một tia sáng của sự... tự hào. Cái thằng con công tử bột yếu ớt của ông đã biến mất, thay vào đó là một thằng con trai rắn rỏi, kiên cường, dám đối mặt với khó khăn.
Nó không gục ngã, không gọi về cầu xin. Nó đang chiến đấu theo cách riêng của nó.
Sự mâu thuẫn giằng xé nội tâm ông. Ông vừa muốn lập tức bay vào Sài Gòn, lôi cổ nó về, bắt nó tắm rửa sạch sẽ rồi nhốt trong phòng.
Nhưng một phần khác trong ông lại muốn để nó tiếp tục. Để xem giới hạn của nó đến đâu. Để xem hạt giống mà ông gieo xuống, dù trong một môi trường khắc nghiệt, có thể tự mình đâm chồi thành một cây đại thụ hay không.
Ông cầm điện thoại lên, bấm một dãy số quen thuộc.
“Alo, cậu Dũng.” Giọng ông trầm và đều, không để lộ chút cảm xúc.
“Thưa chủ tịch, tôi vẫn đang theo dõi.”
“Tốt. Cứ tiếp tục. Đừng để nó phát hiện. Báo cáo cho tôi hằng ngày.” Ông ngừng một chút, rồi hạ giọng, nhấn mạnh từng chữ: “Tuyệt đối... không được can thiệp.”
Cúp máy, ông Vũ ngả người ra ghế, hai mắt nhắm nghiền.
Ngoài kia là cả một cơ đồ đang chờ con trai ông kế thừa.
Nhưng ông biết, trước khi trao cho nó vương miện, ông phải để nó tự mình nếm trải đủ mùi gai góc của cuộc đời.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Bóng Nắng Bên Thềm
- Chương 6: Nỗi lòng người cha