Đã là ngày thứ tư Minh Phong lang thang ở Sài Gòn.
Cái đói đã bào mòn cậu đến tận xương tủy.
Giữa trưa nắng gắt trên một con đường sầm uất ở quận Bình Thạnh, đầu óc cậu quay cuồng.
Tiếng xe cộ, tiếng người nói cười xung quanh như bị một lớp màng dày bọc lại, ù đi. Cậu lảo đảo bước đi, tầm mắt chỉ còn là một mảng màu xám xịt rồi chẳng còn gì nữa.
Cậu khuỵu xuống, ngã sõng soài trên vỉa hè.
“Á! Có người xỉu!” Một cô sinh viên gần đó hét lên.
Ngay lập tức, như có một hiệu lệnh vô hình, đám đông bu lại. Chiếc xe hủ tiếu gần đó cũng ngừng tay chan nước lèo. Vài người đi đường dừng xe máy ngay dưới lòng đường để hóng chuyện. Một sự hỗn loạn rất đặc trưng của Sài Gòn.
“Trời ơi, thằng nhỏ nào đẹp trai mà tội nghiệp dzậy nè!” Một bà chị bán vé số chép miệng.
“Chắc nó say nắng rồi! Ai có dầu gió không, xức cho nó đi!” Một chú xe ôm vội vàng lên tiếng.
“Say nắng cái gì mà say nắng! Nhìn mặt nó xanh lè xanh lét dzầy là đói lả rồi! Phải cho nó miếng nước đường!”
Một người phụ nữ trung niên, chính là cô Tư bán hủ tiếu, chen vào giữa đám đông, tay vẫn còn cầm cái vá múc nước lèo. Cô ngồi xổm xuống, lay lay vai Minh Phong:
“Nè con! Con ơi! Tỉnh dậy coi!”
Thấy cậu không phản ứng, cô ngẩng lên la lớn: “Thôi đừng có xúm lại nữa, ngộp thở nó bây giờ! Ai nói có phòng khám gần đây đó?”
Chú xe ôm chỉ tay về phía bên kia đường: “Kia kìa chị Tư! Phòng khám tư của bác sĩ Hùng đó, qua đường là tới à!”
“Vậy thì khiêng nó qua đó lẹ đi!” Cô Tư quả quyết: “Mấy anh thanh niên đâu, khiêng phụ thằng nhỏ qua phòng khám với tui! Lẹ lẹ lên, cứu người như cứu hỏa!”
Không ai bảo ai, hai anh chàng giao hàng gần đó liền xắn tay vào. Một người xốc nách, một người đỡ chân, cùng với sự giúp đỡ của chú xe ôm, họ nhấc bổng Minh Phong lên, băng qua đường trong sự “dẹp đường” của đám đông hiếu kỳ.
Lúc Minh Phong tỉnh lại, điều đầu tiên cậu cảm nhận là mùi thuốc sát trùng và cái mát lạnh của máy điều hòa.
Mắt cậu mờ mờ, phải mất vài giây mới định hình được. Trần nhà thạch cao trắng toát đang quay cuồng.
Liếc mắt sang bên, cậu thấy một bình dịch đang treo lơ lửng, trên đó có dòng chữ “Glucose 5%”, và một sợi dây truyền đang cắm vào mu bàn tay cậu.
Một cô y tá trẻ thấy cậu cử động liền bước tới: “Em tỉnh rồi à? Thấy trong người sao rồi? Em bị kiệt sức do thiếu dinh dưỡng kéo dài đó. Nằm nghỉ chút đi cho lại sức.”
Ngay lúc đó, tấm rèm được kéo ra, cô Tư bán hủ tiếu bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm: “Tỉnh rồi đó hả? Hú hồn! Bác sĩ nói mày mà chậm chút nữa là tiêu rồi đó con. Thấy trong người đỡ hơn chưa?”
Minh Phong vẫn còn ngơ ngác, giọng yếu ớt: “Cháu... cháu cảm ơn cô... và mọi người...”
Cô Tư xua tay: “Cảm ơn gì! Con người với nhau mà! Thấy hoạn nạn thì giúp thôi.”
Một lát sau, bác sĩ vào kiểm tra rồi nói cậu có thể về, chỉ cần nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ.
Ông đưa cho cô Tư một tờ giấy ghi chi phí: “Của cháu hết ba trăm rưỡi nha chị, tiền khám với tiền chai dịch.”
Ba trăm rưỡi. Với Minh Phong lúc này, đó là một con số không tưởng. Mặt cậu đỏ bừng lên vì xấu hổ, cậu cúi gằm xuống, không biết phải làm sao.
Cô Tư liếc thấy vẻ mặt của cậu thì hiểu ngay. Cô thở dài một tiếng, rút trong túi tạp dề ra một xấp tiền lẻ nhàu nhĩ, đếm đủ rồi đưa cho cô y tá:
“Thôi được rồi, để đó tui trả cho. Coi như làm phước. Rồi, đi theo tui.”
Cô dìu Minh Phong ra khỏi phòng khám. Cậu lí nhí: “Cháu... cháu sẽ trả lại tiền cho cô sau ạ.”
“Thôi khỏi! Bây lấy gì mà trả? Đi về xe hủ tiếu của tao. Phải ăn một tô cho nó đàng hoàng. Nước biển không có làm no bụng được đâu.”
Tô hủ tiếu nóng hổi, đầy đặn và thơm phức, Minh Phong ăn ngấu nghiến như một chú chó con bị bỏ đói lâu ngày. Cậu ăn xong, uống ngụm nước rồi kể lại câu chuyện của mình cho cô Tư nghe, vẫn là kịch bản “từ quê lên thành phố tìm việc bị cướp”.
Cô Tư nghe xong, thở dài thương xót, đặng nhìn cậu hỏi: “Giờ bây tính sao? Dzìa quê hả? Nếu dzìa thì tao cho tiền dzìa. Bây đâu có thể đi lang thang hoài được.”
“Cháu... cháu sẽ tìm việc làm ạ. Việc gì cháu cũng làm.”
“Tay chân trắng trẻo dzầy chắc chưa làm việc nặng bao giờ.”
Cô Tư nhận xét:
“Nhưng giờ này còn kén chọn gì nữa. Thằng Bảy, em trai của tao, đang làm cai cho một cái công trình xây dựng gần đây. Nó đang cần người phụ hồ. Công việc nặng lắm đó, nắng nôi dơ bẩn, mà tiền thì cắc ké. Bây chịu nổi hông?”
Minh Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên hy vọng: “Dạ cháu chịu được! Cháu làm được ạ! Cô cho cháu làm với!”
Buổi chiều hôm đó, sau khi được cô Tư cho một bộ đồ cũ của con trai cô để thay, Minh Phong được dẫn đến công trường. Chú Bảy nhìn cậu từ đầu đến chân với ánh mắt không mấy tin tưởng, nhưng nể lời chị gái, chú vẫn gật đầu.
“Thôi thì cho bây làm thử. Bây làm phụ hồ, trộn vữa, chuyển gạch. Lương trả theo ngày, 200 ngàn, bao cơm trưa. Tối thì ngủ ở lán trại với mấy anh em. Làm được thì làm, không được thì nghỉ.”
Thế là Minh Phong bắt đầu công việc đầu tiên trong đời. Nắng, bụi, tiếng ồn và những giọt mồ hôi mặn chát. Tối đến, cậu nằm trên chiếc giường tầng bằng sắt trong “ổ chuột” nóng hầm hập, toàn thân đau nhức như bị ai đánh.
Nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy một sự bình yên lạ thường.
Cậu đã có một nơi để ngả lưng, một công việc để làm, một bữa cơm để ăn.
Cậu đã tự mình sống sót bằng cách trần trụi và lấm lem nhất.