Chuyến bay đêm từ Hà Nội vào Sài Gòn giống như một đường hầm xuyên không.
Trần Minh Phong ngồi cạnh cửa sổ, bỏ lại sau lưng căn biệt thự xa hoa, bỏ lại lời mắng nhiếc của bố và cả sự quan tâm của dì Mai.
Cậu trai mười tám tuổi, với niềm tin mù quáng rằng Sài Gòn hoa lệ sẽ là nơi để cậu chứng tỏ bản thân.
Nhưng Sài Gòn đã chào đón cậu bằng một cú “Xoẹt!” tàn nhẫn và tiếng rồ ga của một chiếc xe Dream cũ nát. Cái ba lô, cùng với tiền bạc, giấy tờ, quần áo và cả cuốn sổ phác thảo ước mơ của cậu, đã biến mất vào dòng xe cộ hỗn loạn trước sân bay Tân Sơn Nhất.
Cậu đứng chết trân, hoảng loạn. Cả thế giới như sụp đổ. Nhưng rồi, trong cơn chấn động, bàn tay cậu run rẩy sờ vào túi quần. Vẫn còn. Chiếc điện thoại vẫn còn.
Nó là sợi dây liên kết duy nhất, là tia hy vọng cuối cùng.
“Ít nhất... ít nhất mình vẫn còn cái điện thoại.”
Nhưng mà trong lúc cậu tự tin bước vào một cây ATM rút tiền, phát hiện tài khoản SmartBanking của cậu đã bị khoá. Đây là tài khoản phụ thuộc của bố nên khi bố cậu gọi tổng đài khoá lại thì cậu không thể mở ra được.
Lão già chết tiệt!
Chắc chắn hai tên cướp vừa rồi là do ông ấy thuê, nếu không sao có thể trùng hợp giựt được balo của cậu ngay khi cậu vừa đến trước cửa khách sạn được!
Hiện tại Minh Phong rất hối hận vì đã không đi đăng ký tài khoản ngân hàng cá nhân khi vừa đủ tuổi, giờ không có tiền, khách sạn không ở được nữa, ngay cả đi thuê trọ người ta cũng đuổi đi thôi. Tiếng ọc ọc của cái bụng nhắc nhở cậu, bây giờ mày chỉ là một thằng nghèo hèn không xu dính túi mà thôi.
Phải làm sao đây?
Gọi về nhà ư? Không, tuyệt đối không. Cậu thà chết cũng không để bố thấy bộ dạng thảm hại này của mình.
Trời đêm muộn quá rồi, không có cửa hàng điện thoại hay tiệm cầm đồ nào mở cửa cho nên việc bán con iPhone 16 Pro Max này là việc không khả thi.
Cậu đành tìm đến một chiếc ghế đá trong công viên 23/9. Bụng đói cồn cào, lòng đầy sợ hãi, nhưng cậu vẫn ôm khư khư chiếc điện thoại trong túi như báu vật.
Ngày mai cậu sẽ bán nó đi để lấy tiền. Tuy không có giấy tờ gì nhưng vì máy mới mua, mà cậu lại là chính chủ, người mua không cần bẻ khoá nên chắc cũng không bị ép giá quá.
Trời Sài Gòn sáng. Minh Phong tỉnh dậy vì tiếng ồn ào của buổi sớm và cái đau ê ẩm khắp người. Cậu theo thói quen đưa tay vào túi quần để kiểm tra “báu vật” của mình.
Túi quần... trống rỗng.
Trái tim Minh Phong như rơi thẳng xuống vực thẳm. Cậu bật dậy, mặt trắng bệch, hai tay luống cuống lục soát khắp các túi. Không có. Không có gì cả. Chiếc điện thoại đã biến mất. Có lẽ kẻ nào đó đã lấy cắp trong lúc cậu ngủ say.
Sợi dây cuối cùng đã đứt.
Bây giờ, cậu thực sự không còn gì cả. Không tiền, không giấy tờ, không điện thoại, không người quen. Hoàn toàn là con số không tròn trĩnh.
Cậu ngồi sụp xuống ghế đá, đầu óc trống rỗng. Một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có trong đời bao trùm lấy cậu. Phải làm sao bây giờ?
Trong đầu cậu chợt vang lên một dãy số. Một dãy số quen thuộc đến mức đã khắc sâu vào tiềm thức. Số điện thoại của bố. Cậu nhớ như in, không sai một số nào.
Chỉ cần... chỉ cần tiến lại chỗ một người đi đường, mượn điện thoại và gọi một cuộc. Chỉ một cuộc gọi thôi. Bố sẽ lập tức cho người tìm cậu, sẽ gửi tiền, sẽ lo cho cậu mọi thứ. Cậu sẽ lại có một chỗ ở ấm áp, một bữa ăn no đủ. Mọi khó khăn sẽ kết thúc ngay lập tức.
Dễ dàng như vậy.
Nhưng khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, hình ảnh của bố trong bữa cơm tối hôm qua lại hiện về. Gương mặt giận dữ, câu nói đanh thép: [Mày cút đi! Đã cút rồi thì đừng bao giờ quay về!]
Minh Phong tưởng tượng ra cảnh mình gọi điện. Cậu sẽ nói gì?
“Bố ơi, con sai rồi, con hết tiền rồi, con bị cướp, bố cứu con với?”
Và cậu gần như nghe thấy được giọng nói của bố ở đầu dây bên kia, không phải là sự lo lắng, mà là một tiếng cười khẩy đầy mỉa mai: “Sao? Mày thấy chưa? Không có tao, mày chẳng là gì cả. Mới có một ngày đã phải bò về cầu xin tao rồi à?”
Không. Cậu không thể chịu đựng được sự sỉ nhục đó. Lòng kiêu hãnh của cậu, thứ duy nhất cậu còn lại, không cho phép cậu làm vậy.
Thà chết đói ở đầu đường xó chợ Sài Gòn này, còn hơn là gọi điện về để nghe câu nói đó.
Minh Phong đứng bật dậy. Ánh mắt tuyệt vọng khi nãy đã được thay thế bằng một sự bướng bỉnh đến điên rồ. Cậu đã chọn con đường này, thì dù nó có là ngõ cụt, cậu cũng phải tự mình đi đến cuối.
Cơn đói lại cồn cào. Mùi bánh mì, mùi xôi mặn từ những gánh hàng rong như trêu ngươi. Cậu cắn chặt môi. Ánh mắt cậu vô tình nhìn thấy một bịch ni lông bị vứt trong thùng rác gần đó, bên trong là mấy ổ bánh mì còn gần như nguyên vẹn.
Lòng tự trọng và cái dạ dày lại gầm lên tranh đấu. Nhưng lần này, quyết định được đưa ra nhanh hơn. Cậu đã chọn chịu khổ, thì một chút bẩn thỉu này có là gì?
Như một bóng ma, cậu lao đến, vơ lấy bịch bánh mì rồi chạy vào một con hẻm, ngồi thụp xuống ăn ngấu nghiến. Vị bánh mì khô khốc, nhưng nó giúp cậu có sức lực để tiếp tục cuộc chiến của riêng mình. Nước mắt vẫn rơi, nhưng không còn là nước mắt của sự sợ hãi, mà là của sự uất nghẹn và quyết tâm.
Cả ngày hôm đó, cậu lang thang khắp nơi, bị đuổi khỏi cửa hàng tiện lợi vì không mua đồ, uống nước từ vòi công cộng, chịu đựng những ánh nhìn soi mói.
Mỗi một sự khinh miệt của người đời lại càng củng cố thêm sự cứng đầu của cậu. Cậu sẽ không gục ngã. Cậu sẽ không gọi về.
Khi màn đêm thứ hai buông xuống, một cơn mưa rào bất chợt ập đến. Cậu tìm được một mái hiên trong hẻm nhỏ để trú thân, nhưng nước mưa vẫn tạt ướt sũng nửa người.
Cậu ngồi co ro, run lên vì lạnh. Nhưng trong đôi mắt của cậu trai mười tám tuổi ấy, không còn sự hoang mang. Cậu đang nhìn thẳng vào bóng tối, như thể đang thách thức nó.
Cậu đã chọn con đường không thể quay đầu.
Và dù ngày mai có ra sao, cậu cũng sẽ tự mình đối mặt.