Bốn năm trước.
Biệt thự nhà họ Trần, khu đô thị Ciputra, Hà Nội.
Ciputra những năm đó là định nghĩa của sự giàu sang, một khu nhà giàu biệt lập với tường rào và bảo vệ 24/7.
Bất cứ ai sống ở đây đều thuộc giới tinh hoa của thủ đô. Căn biệt thự của nhà họ Trần là một trong những căn lớn nhất, với sân vườn rộng có cả một hồ cá Koi nhỏ, im lìm và sang trọng.
Nhưng với Trần Minh Phong của tuổi mười tám, sự xa hoa này chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng bên trong. Nó không phải là nhà, mà là một cái l*иg son đúng nghĩa.
Sự lạnh lẽo toát ra từ chính bữa cơm tối. Trên chiếc bàn ăn dài bằng gỗ gõ đỏ, bốn người ngồi ở bốn góc, khoảng cách giữa họ đủ để đặt thêm vài người nữa.
Ông Trần Minh Vũ, bố cậu, ngồi ở ghế chủ tọa, đọc tờ tin nhanh chứng khoán trên Ipad. Bên cạnh, mẹ kế Nguyễn Thanh Mai dịu dàng gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát cậu.
“Phong ăn đi con, món con thích nhất đây này. Dạo này con cứ thức khuya vẽ vời, người gầy rộc đi rồi.”
Đối diện cậu, Đào Dục Hiên, con trai riêng của bà Mai, người anh kế hoàn hảo trong mọi phương diện, khẽ mỉm cười đồng tình với mẹ. Năm nay, anh vừa nhận được giấy báo trúng tuyển thủ khoa ngành Kinh tế đối ngoại của Đại học Ngoại thương. Một thành tích đủ để ông Trần Minh Vũ nở mày nở mặt với tất cả các đối tác làm ăn.
Còn Minh Phong, với tờ giấy báo điểm thi đại học nhàu nát trong túi quần, cảm thấy mình như một vết mực lem trên một bức tranh hoàn hảo.
“Kết quả thi thế nào rồi?” Giọng ông Vũ vang lên, mắt không rời khỏi màn hình Ipad.
Tim Minh Phong thắt lại: “Vẫn... chưa có ạ.” Cậu nói dối.
“Chưa có?” Ông Vũ cuối cùng cũng ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao lướt qua cậu: “Anh Dục Hiên của con đã có giấy báo của Ngoại thương từ sáng. Con định giấu bố đến bao giờ?”
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng lại. Bà Mai ái ngại nhìn chồng, rồi lại nhìn con riêng, muốn nói đỡ nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
“Bố, có thể hệ thống của trường con báo sớm hơn thôi ạ.” Dục Hiên lên tiếng, cố gắng giải vây: “Phong, hay lát nữa ăn xong anh vào xem lại giúp em nhé?”
“Không cần!” Minh Phong gắt lên, quay sang nhìn Dục Hiên bằng ánh mắt tóe lửa: “Chuyện của tôi không cần anh bận tâm.”
Thái độ hỗn xược của cậu khiến ông Trần Minh Vũ đập mạnh chiếc Ipad xuống bàn: “Phong! Đó là cái cách con nói chuyện với anh trai đấy à?”
Ông đứng bật dậy, chỉ tay về phía cậu, giọng nói đanh lại vì giận dữ: “Con nhìn anh Dục Hiên đi! Người ta là thủ khoa Ngoại thương! Còn con? Suốt ngày cắm đầu vào mấy quyển vở vẽ vời vớ vẩn. Bây giờ đến một cái trường đại học cỏ cũng không vào nổi!”
“Trượt rồi.” Minh Phong ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe đối diện với bố: “Con trượt rồi đấy! Bố đã hài lòng chưa?”
“Con...”
“Trong mắt bố, có phải con lúc nào cũng là một thằng bỏ đi không?”
Minh Phong cười gằn, một nụ cười méo mó vì tổn thương:
“Có phải con cũng phải vào Ngoại thương, học kinh doanh, rồi về kế thừa cái công ty của bố thì mới là “nên người” đúng không? Nhưng con không phải là anh ấy! Con không muốn!”
Cậu hét lên, bao nhiêu uất ức dồn nén của những năm tháng bị so sánh, bị xem nhẹ bùng nổ:
“Con sẽ chứng minh cho bố thấy! Không cần Trần Gia, không cần một đồng nào của bố, con vẫn sống được!”
“Cút!” Ông Vũ gầm lên, cơn giận đã che mờ lý trí: “Mày cút ngay khỏi nhà tao! Đã đi thì đừng bao giờ quay về!”
Câu nói đó là nhát dao cuối cùng.
Minh Phong không nói thêm lời nào, quay người chạy thẳng lên phòng. Cậu mặc kệ tiếng gọi hoảng hốt của bà Mai và Đào Dục Hiên ở phía sau.
Cậu vơ vội vài bộ quần áo, quyển sổ phác thảo trang sức, Căn cước công dân và một ít tiền mặt rồi lao ra khỏi cửa.
Màn đêm Hà Nội tháng tám oi nồng và đặc quánh.
Cậu bước ra khỏi cánh cổng khu Ciputra, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng ấm áp giả tạo của căn biệt thự, bỏ lại cái l*иg son đã giam cầm mình.
Cậu thiếu niên mười tám tuổi Trần Minh Phong, với trái tim kiêu hãnh đầy thương tổn, đã đặt vé máy bay bay vào Nam ngay trong đêm.