Chương 1: Món hàng thay thế

Căn hộ penthouse ở tầng cao nhất của tòa nhà The Royal nhìn xuống cả một thành phố hoa lệ về đêm.

Đèn đuốc giăng mắc như sao sa, rực rỡ mà xa vời.

Trần Minh Phong đứng bên cửa sổ kính sát đất, bóng hình cậu đổ dài trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, cô độc như chính bản thân cậu trong căn nhà này.

Cậu đã ở đây hai năm rưỡi.

Hai năm rưỡi, đủ để một người quen với mùi hương của một người khác, quen với sự hiện diện và cả sự vắng mặt của người đó.

Nhưng hai năm rưỡi, căn hộ này vẫn lạnh lùng và xa lạ y như ngày đầu tiên cậu bước vào.

Đồ đạc đều là hàng hiệu đắt tiền do chính tay Phạm Khải chọn lựa, tông màu chủ đạo là xám và đen, không có lấy một món đồ trang trí mang dấu ấn cá nhân của Minh Phong.

Ngay cả đôi dép đi trong nhà của cậu cũng chỉ có một đôi duy nhất, nằm lẻ loi bên cạnh đôi dép da nam tính của chủ nhân căn nhà.

Như thể nó đang ngấm ngầm tuyên bố, cậu chỉ là một vị khách trọ có thời hạn.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Minh Phong liếc nhìn màn hình, hai chữ “Anh Ngọc” hiện lên khiến khóe môi khô khốc của cậu khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.

“Alo, anh Ngọc.”

“Phong à, show tạp kỹ cuối tuần bên đài truyền hình Z người ta báo hủy rồi nhé.” Giọng Tề Ngọc trong điện thoại có chút mệt mỏi và không cam tâm: “Họ nói có nhà đầu tư khác chen vào, muốn đẩy gà nhà của họ lên. Mẹ kiếp, toàn một lũ chó cậy gần nhà.”

Minh Phong “à” một tiếng, âm thanh nhẹ bẫng như không.

Chuyện này đâu phải lần đầu. Kể từ khi ánh hào quang của một ngôi sao vụt tắt, cậu đã quen với việc bị thay thế, bị coi thường.

Cậu của hiện tại, trong mắt giới giải trí, chỉ là một nghệ sĩ hết thời bám víu chút danh tiếng còn sót lại, sẵn sàng làm mọi thứ để có được một vai diễn nhỏ hay một suất tham gia show tạp kỹ rẻ tiền.

“Không sao đâu anh. Không có show này thì mình tìm show khác.” Cậu tự an ủi, cũng là an ủi người quản lý đã vì mình mà chạy vạy khắp nơi.

“Tìm cái con khỉ! Mấy tháng nay em có được hợp đồng nào ra hồn không? Tiền nhà, tiền sinh hoạt, rồi cả học phí của em nữa, em định thế nào?”

Tề Ngọc ở đầu dây bên kia gần như gầm lên, nhưng rồi giọng anh lại mềm xuống, xen lẫn chua xót:

“Hay là... em dùng tiền của Phạm Khải cho đi?”

Bàn tay đang vịn vào thành cửa sổ của Minh Phong khẽ siết lại. Mấy ngón tay gầy gầy, trắng bệch.

“Phong à, anh biết em đến với anh ta vì tình yêu.” Tề Ngọc thở dài: “Nhưng mà tình yêu của em trong mắt anh ta cũng chỉ bằng những đồng tiền trong thẻ đấy thôi, sao em không buông tay tiêu xài cho bản thân mình đi, em cứ mãi sống như vậy không thấy tủi thân à?”

Tủi thân?

Minh Phong bật cười khe khẽ, tiếng cười tan vào không gian trống rỗng.

Cậu nhớ lại lần đầu tiên gặp Phạm Khải.

Người đàn ông đó cao lớn, anh tuấn, thành đạt, ánh mắt sâu thẳm như chứa cả trời sao. Anh ta nói anh ta thích cậu, muốn chăm sóc cho cậu.

Trái tim gần hai mươi tuổi chưa từng rung động của Trần Minh Phong cứ thế rơi vào lưới tình, thậm chí không tiếc hạ giá bản thân biến thành con chim hoàng yến trong tay anh ta. Ai cũng nghĩ cậu đến với anh ta vì tiền, kể cả Phạm Khải.

Lúc đó, Tề Ngọc đã gào vào mặt cậu: “Nó chỉ coi em là món đồ chơi thôi! Tỉnh lại đi!”, nhưng cậu đã bỏ ngoài tai tất cả.

Cậu đã từng nghĩ, chỉ cần có tình yêu, mọi thứ đều không quan trọng. Nhưng cậu đã lầm.

Trong mắt Phạm Khải, cậu chỉ là một món hàng thay thế thấp kém mà anh ta dùng tiền mua được.

“Em biết rồi, anh Ngọc. Em sẽ tự lo được.” Cậu cúp máy, không muốn nghe thêm những lời quan tâm khiến cậu càng thêm yếu đuối.

Cửa ra vào phát ra một tiếng “tít” khô khốc. Phạm Khải đã về.

Minh Phong vội vàng xoay người, cố nặn ra một nụ cười tươi tắn như thường lệ: “Anh về rồi.”

Phạm Khải ừm một tiếng trong cổ họng, ánh mắt còn chẳng thèm dừng lại trên người cậu. Anh ta cởϊ áσ vest ngoài vắt lên ghế sofa, động tác tao nhã nhưng xa cách.

Hơi lạnh từ người anh ta phả ra, mang theo mùi nước hoa nam tính quen thuộc và một mùi hương khác, nhẹ nhàng, thanh khiết như hoa sơn chi.

Trái tim Minh Phong khẽ nhói lên. Mùi hương đó, cậu biết.

Ngay sau đó, một bóng người mảnh mai bước vào từ sau lưng Phạm Khải.

Là Bùi Thành Việt, “ánh trăng sáng” trong lòng Phạm Khải, người mà hai năm rưỡi qua Minh Phong chỉ được nghe tên và nhìn thấy qua ảnh.

Bùi Thành Việt mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng và quần tây màu be, trông thanh tao thoát tục như một bức tranh thủy mặc. Gương mặt cậu ta có nét yếu đuối, mỏng manh, khiến người khác vừa nhìn đã muốn che chở.

Cậu ta khẽ liếc qua Minh Phong, đôi mắt trong veo ẩn chứa một tia đắc thắng khó lòng che giấu, rồi lại cúi đầu xuống, giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng:

“Anh Khải, em vào nhà có tiện không ạ? Anh Phong... chắc sẽ không vui.”

Câu nói đó, vừa giả tạo vừa như một mũi dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Minh Phong.

Phạm Khải cau mày, kéo tay Bùi Thành Việt vào nhà, giọng nói trầm thấp mang theo sự cưng chiều không hề che đậy: “Em nói linh tinh gì vậy? Đây cũng là nhà của em. Cậu ta dám không vui?”

Anh ta nói, đây cũng là nhà của em.

Minh Phong đứng chết trân tại chỗ, nụ cười trên môi cứng lại thành một vẻ khó coi. Cậu cảm thấy mình như một thằng hề diễn một vở kịch câm, mà khán giả duy nhất lại đang bận lòng với một người khác.

“Tôi không có ý đó.” Minh Phong lên tiếng, giọng nói khô khan: “Chỉ là... nhà cửa hơi bừa bộn, chưa kịp dọn.”

Đó là một lời nói dối vụng về. Căn nhà này lúc nào cũng sạch bong, lạnh lẽo như một phòng triển lãm.

Phạm Khải liếc cậu một cái, ánh mắt lạnh như băng: “Pha trà đi.”

Một mệnh lệnh, không phải một lời đề nghị. Minh Phong cúi đầu, che đi ánh nhìn phức tạp trong mắt, lẳng lặng đi vào bếp. Tiếng cười nói khe khẽ của Bùi Thành Việt và giọng nói dịu dàng của Phạm Khải vọng ra từ phòng khách, mỗi một âm thanh đều như kim châm vào màng nhĩ cậu.

Cậu đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần cậu đủ ngoan ngoãn, đủ nghe lời, đủ yêu anh ta, một ngày nào đó anh ta sẽ thực sự nhìn thấy cậu. Nhưng giờ đây, người trong mộng của anh ta đã trở về, và cậu nhận ra mình chưa bao giờ có một vị trí nào trong tim anh ta. Cậu chỉ là một cái bóng, một kẻ thế thân tạm bợ trong lúc người thật vắng mặt.

Mang khay trà ra, Minh Phong đặt nhẹ xuống bàn. Bùi Thành Việt ngước lên, mỉm cười với cậu, một nụ cười hoàn hảo không tì vết: “Cảm ơn anh Phong. Anh thật khéo tay.”

“Chỉ là trà thôi mà.” Minh Phong đáp lại, cố giữ cho giọng mình bình thản.

Cậu quay người rời đi, cho họ một không gian riêng tư.

Buổi tối muộn, có lẽ do dạo gần đây ăn uống không ngon, buổi tối ăn được một chút thì nôn ra hết nên bụng Minh Phong hơi hơi đau, cậu bèn xuống bếp uống một ly sữa ấm.

Lúc trở về thì gặp Bùi Thành Việt đang đứng ở chiếu nghỉ đầu cầu thang tầng hai, khi cậu vừa đi lướt qua Bùi Thành Việt, cậu ta bỗng nghiêng người về phía cậu, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe, thì thầm:

“Cậu không thấy xấu hổ chút nào sao? Một thứ hàng thay thế kém chất lượng, khi hàng thật về rồi cũng nên biết điều đi chứ, chẳng lẽ cậu cứ mãi bám lấy anh Khải như đỉa đói, chờ ngày anh ấy ném cậu đi như một đống rác sao? Ôi chao, tôi chưa từng thấy ai bần tiện đê hèn như cậu. Đồ điếm đực.”

Cơn giận bị đè nén bấy lâu nay bùng lên.

Sự tủi nhục, ghen tuông, và nỗi đau bị phản bội hòa lại thành một ngọn lửa dữ dội. Minh Phong dừng bước, quay phắt lại, đôi mắt luôn dịu dàng nay đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Bùi Thành Việt.

“Vậy sao?” Giọng cậu sắc lạnh: “Ít ra tôi còn có giá, không biết loại thảo mai như cậu thì miễn phí hay phải bù thêm?”

“Cậu...” Sắc mặt Bùi Thành Việt tái đi.

Bất chợt cậu ta nhìn ra phía sau Minh Phong, đôi mắt xinh đẹp rưng rưng ngấn lệ, trông càng thêm đáng thương: “Anh Khải, anh xem... anh ấy mắng em...”

Minh Phong cứng đờ người quay đầu lại.

Chát!

Một tiếng tát giòn giã vang lên. Cả thế giới của Minh Phong như nhấn nút tạm dừng. Má trái cậu nóng rát, đau đến điếng người. Lực tát mạnh đến mức khiến cậu lảo đảo, mất thăng bằng.

Phạm Khải đứng đó, bàn tay vừa tát cậu còn chưa kịp thu về, gương mặt tuấn tú lạnh như tạc tượng. Đôi mắt anh ta nhìn cậu đầy chán ghét và khinh bỉ:

“Trần Minh Phong, cậu lấy tư cách gì để nói chuyện với Việt như vậy?”

Tư cách gì?

Minh Phong bật cười, một tiếng cười chua chát đến xé lòng. Nước mắt không hiểu sao cứ thế tuôn ra. Một cơn choáng váng bất ngờ ập đến, cậu loạng choạng bước về sau hai bước, chân bước hụt vào khoảng không.

Cả người cậu ngã ngửa ra sau.

“Á!”

Một tiếng hét thất thanh bật ra khỏi cổ họng. Thân thể cậu lăn lông lốc trên những bậc thang lạnh lẽo, cứng như đá. Cậu đưa hai tay ôm lấy đầu theo bản năng, cánh tay va chạm với mặt đất phát ra một tiếng “rắc” nho nhỏ, rồi trở nên đau buốt.

Nhưng cơn đau đó không là gì so với cơn đau quặn thắt đột ngột ập đến từ vùng bụng dưới.

Nó đau như thể có ai đó đang dùng dao cắt đi từng tấc ruột gan của cậu. Đau đến mức khiến cậu co rúm người lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.

Cậu nằm đó, ở giữa cầu thang, ánh đèn chùm rực rỡ phía trên bỗng nhòe đi. Qua làn nước mắt, cậu thấy Phạm Khải và Bùi Thành Việt đứng ở đầu cầu thang, nhìn xuống cậu bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Cậu vẫn diễn dở như vậy. Hừ, bậc thang chỉ có mười mấy bậc thôi, đừng giả vờ giả vịt như sống không bằng chết như vậy.”

Anh ta nắm lấy tay Bùi Thành Việt, bước xuống dưới: “Mặc kệ cậu ta. Chậc, mất cả hứng! Chúng ta đi chỗ khác.”

Phạm Khải ôm vai Bùi Thành Việt đi xuống dưới, vòng qua thân thể Minh Phong đi ra ngoài. Minh Phong cố gắng níu lấy chân anh ta, run giọng nói:

“Anh Khải, bụng... bụng em... đau quá...”

Phạm Khải nhíu mày chán ghét hất chân đá cậu ra, không nói một lời tiếp tục đi ra ngoài.

Bùi Thành Việt ngoảnh đầu lại với vẻ đắc ý, nhưng thấy sắc mặt của Minh Phong thật sự quá kém, cậu ta cũng giật mình.

Trông tên này như sắp chết đến nơi vậy.

Đừng thế chứ, cậu ta đang tính toán đòi Phạm Khải căn hộ xa xỉ này, nếu Minh Phong chết ở đây thì sao cậu ta ở được nữa!

Cậu ta ra chiều lo lắng lắm, nói nhỏ:

“Anh Khải, sắc mặt anh Phong thực sự không tốt lắm, hay là đưa anh ta đến bệnh viện?”

Phạm Khải chẳng buồn ngoảnh lại nhìn, lạnh lùng nói:

“Không chết được.”

Bóng lưng họ khuất dần sau cánh cửa. Cánh cửa đóng sập lại, nhốt Minh Phong trong sự tĩnh lặng chết chóc và cơn đau ngày một dữ dội.

Một dòng chất lỏng ấm nóng từ từ chảy ra từ giữa hai chân cậu, thấm ướt chiếc quần ngủ màu xám nhạt. Mùi máu tanh nồng xộc lên.

Minh Phong hoảng hốt đưa tay xuống bụng, nơi cơn đau đang hành hạ cậu đến gần như ngất đi. Tại sao... tại sao lại đau như vậy?

Ý thức của cậu dần trở nên mơ hồ. Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy mình, trong đầu cậu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.

Lạnh quá.

Không phải cái lạnh của sàn đá, mà là cái lạnh thấu xương từ một trái tim vừa mới vỡ nát.