Cơ Vị Tưu vẫn thường hay cảm thấy kinh ngạc vì trong kinh thành vẫn còn nhiều phật tự và đạo quán, với tính cách của ca của y, vậy mà vẫn chưa đuổi cùng gϊếŧ tận thì quả là thần kỳ.
Thế nhưng một khi Cơ Tố đã lên tiếng thì Cơ Vị Tưu không thể giả vờ như không nghe thấy được, chỉ là trong lúc nhất thời thì y cũng không biết nên nói gì. Dù sao thì chuyện y với ca ca có thể vốn đã ít đến đáng thương. Y chỉ đành phải nói: “Đệ đang nghĩ đến những kẻ đã hạ dược đệ.”
Ánh mắt của Cơ Tố khẽ động, khí chất nhẹ nhàng xuất trần bỗng chốc rơi xuống trần thế, lại khôi phục dáng vẻ uy nghiêm của bậc đế vương thường ngày, hắn cất giọng bình thản nhưng mang theo ý trêu chọc mơ hồ: “Ta còn tưởng đệ định cầu tình cho bọn chúng.”
Cơ Vị Tưu đã nhịn rất lâu rồi cuối cùng nặn ra một câu: “... Đệ cũng không phải kẻ ngốc!”
“Thánh nhân có câu lấy ơn báo oán, vậy lấy gì báo ơn đây?” Cơ Vị Tưu trừng to hai mắt: “Bọn chúng đã hạ cho đệ thứ thuốc độc như thế, đệ mà cầu tình cho chúng à? Độc của đệ chưa giải hết chắc?”
Y cũng đã điều tra rõ ràng rồi, trong mê dược bị trộn đủ loại thuốc hỗn tạp, một loại có độc tính mãn tính có thể gây nghiện, dùng lâu ngày sẽ làm tổn thương lục phủ ngũ tạng, khí quan suy kiệt mà chết. Một loại khác gây rối loạn thần kinh, dùng lâu ngày sẽ sinh ra ảo giác, hoang tưởng, tính tình trở nên cáu kỉnh bất an.
Còn gì mà y chưa hiểu rõ nữa? Rõ ràng là có chủ ý bắt cóc y, sau đó bí mật sử dụng hai loại thuốc này để khống chế y đúng không? Vừa nghiện vừa điên loạn, y là người có ý chí không kiên định lắm nên chỉ một loại đã khó chống đỡ rồi, huống chi lại là hai loại cùng một lúc. Đến lúc đó chẳng phải đối phương bảo y làm gì thì y phải làm nấy sao?
Cơ Vị Tưu biết rất có thể người đã hạ thủ là cái tên Nguỵ vương kia. Nghĩ mà xem, giữa bọn họ không thù không oán gì, vậy mà tên Ngụy vương đó chẳng buồn thử thuyết phục y quy phục mà lại thẳng tay hạ độc, không phải là chọn kẻ yếu để xuống tay trước hay sao? Nếu thật sự Ngụy Vương có bản lĩnh thì tại sao không giương cờ khởi binh tạo phản đi, lấy đao thật thương thật mà đối đầu với ca ca y đi?
Đột nhiên, Cơ Vị Tưu nhận ra một điều… Y là người xuyên sách, y biết trước nội dung nhưng ca ca y thì không, hắn không hề biết nội dung cuốn sách này sẽ diễn ra như thế nào!
Cơ Vị Tưu không hề báo trước mà bất ngờ đập mạnh xuống đùi mình, y đúng là ngốc chết đi được! Sao lại không biết tiết lộ một hai chuyện cho ca ca của y chứ… Không không không, nếu ca ca của y có thể dùng y làm mồi nhử thì có nghĩa là chắc chắn hắn biết chuyện, nhưng vấn đề là hắn biết được bao nhiêu?
“Làm gì vậy?” Cơ Tố khẽ nhíu mày, Cơ Vị Tưu đáp: “Đệ tức giận! Hoàng huynh, huynh đã tra ra ai là người hạ độc đệ chưa? Đằng sau là kẻ nào? Xử lý xong chưa?”
Đôi lông mày của Cơ Tố dần dãn ra, hắn khẽ nâng tay lên, lập tức có một ám vệ từ trên xà nhà đáp xuống, Cơ Vị Tưu vô thức lùi lại phía sau… Chết tiệt, thân pháp này quá dọa người rồi, chớp mắt một cái là có thêm một người, đại biến hoạt nhân.
Thậm chí Cơ Vị Tưu còn nhàn rỗi nghĩ rằng nếu thời hiện đại mà có công phu này thì dù không làm đặc công, ít nhất cũng có thể trở thành truyền nhân kỹ thuật di sản phi vật thể, ra đường biểu diễn bán nghệ là có thể kiếm tiền phát tài.
Ám vệ có dung mạo bình thường, là kiểu người ném vào đám đông thì lập tức chìm nghỉm, hắn ta cúi mặt cung kính nói: “Bẩm Điện hạ, theo như điều tra thì khi Chu phó thống lĩnh hộ tống Điện hạ hồi kinh đã chia binh thành ba đường, tung tin ra ngoài để điều tra, cuối cùng phát hiện trong Thanh Huyền Vệ có một tên phản đồ.”
Tiểu Trác công công nghe đến đây thì trong lòng không khỏi kinh ngạc, hắn ta theo bên cạnh Bệ hạ đã mấy tháng nên cũng có nghe qua ám vệ bẩm báo một vài chuyện, theo lý mà nói thì họ luôn nói rất ngắn gọn, chỉ nói ra đáp án, nếu Thánh thượng có hỏi thì mới thuật lại chi tiết. Sao hôm nay lại nói chi tiết thế này?
Ám vệ kia nói xong thì cũng cảm thấy mình hơi lỡ lời, chỉ là nhìn thấy thấy ánh mắt của Thụy vương điện hạ sáng rực, tràn đầy tò mò, cho nên hắn ta không tự chủ được mà nói nhiều thêm vài câu.
Cơ Vị Tưu nghe xong thì bày ra vẻ trịnh trọng rồi gật đầu: “Quả nhiên là có nội… gian tế.”
“Đệ đoán được?” Cơ Tố bày ra bộ dạng thích thú hỏi y.
“Lờ mờ có chút cảm giác.” Cơ Vị Tưu nói: “Hoàng huynh cử đệ xuống Giang Nam, thanh thế lớn như vậy, không thể chỉ đơn thuần là để điều tra vài kẻ tham quan chứ? Điều tra tham quan thì ai đi mà chẳng được, hà cớ gì phải nhất định là đệ? Chắc chắn còn có chuyện khác.”
Ban đầu, Cơ Vị Tưu nghi ngờ Chu Thanh là nội gián, nhưng nghĩ kỹ lại nếu Chu Thanh thực sự là nội gián thì y đã không thể quay về Yến Kinh được. Ngay từ chuyện bị thích khách ám sát trong phủ Tuyền Châu thì y đã cảm thấy Thanh Huyền Vệ có điều kỳ lạ, có chút lỏng lẻo bất thường, sau đó vụ ám sát trên sông cũng rất kỳ lạ… Thích khách lên được thuyền thì vốn không có gì đáng nói nhưng có cả cung thủ thì lại là chuyện rất lạ.
Nơi đó là giữa lòng sông mà, cách bờ ít nhất cũng hai ba trăm mét, lại còn vào ban đêm, cho dù thị lực có tốt đến đâu thì cũng không thể chính xác khóa chặt một người trên thuyền lớn ở ngoài khoảng cách xa như thế được? Nếu nói cung thủ sử dụng trường tiễn bằng tinh thiết, dùng cự cung thì y cũng đành chấp nhận, nhưng mũi tên hôm đó rõ ràng chỉ là tiểu tiễn, chỉ dài cỡ một cánh tay.
Giờ ngẫm lại thì trông tiểu tiễn kia giống ám khí hơn, ở trên ngự thuyền mà bắn ám tiễn thì quá dễ thấy. Dù sao nơi đó tập trung rất nhiều cao thủ, chỉ cần bắn ra một mũi tên thì bất luận trúng đích hay không, chắc chắn kẻ bắn cung sẽ phải chết. Nhưng nếu kẻ bắn tên ẩn nấp trên thuyền hộ vệ cách đó bốn, năm mươi mét thì mọi chuyện lại hợp lý hơn hẳn.
Dù sao thì trên thuyền hộ vệ cũng chỉ có hộ vệ đi theo đồng hành, dưới tình huống đó thì mối quan tâm chính của hộ vệ là ngự thuyền chứ không phải bản thân mình, mà vốn dĩ đây là thay ca trực, ai cũng tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi, ai mà rảnh để chú ý xem đồng nghiệp của mình đang làm gì chứ? Không ngủ được ra boong tàu hóng gió thì có gì kỳ lạ?