Chương 39

Cơ Vị Tưu nghĩ cũng không nghĩ mà đã nói: “Khắp thiên hạ này có nơi đâu chẳng là đất vua, làm gì có nơi nào mà hoàng huynh không thể đi chứ?”

Không nói cái khác, ngay cả tẩm điện của Thái hậu mà huynh cũng có thể tự do ra vào!... Đương nhiên, dù nói bình thường sẽ không vào, nhưng dù sao cũng là thân nương, thật sự muốn vào cũng không phải không được.

Cơ Vị Tưu khẽ vung tay ra hiệu cho mấy cung nhân mau chóng lui xuống, bản thân y thì vẫn giữ nét mặt tươi cười mà nói: “Hoàng huynh đến sớm thế này, hẳn là thiên hạ thái bình rồi.”

Cơ Tố có hàm ý khác: “Nào có sánh được thịnh thế ở nơi này của đệ.”

“Đây cũng là nhờ ơn trạch của hoàng huynh.” Cơ Vị Tưu vừa nói xong, Tỉnh Ba đứng ở cửa nhẹ giọng bẩm báo: “Điện hạ.”

Cơ Vị Tưu thấy vậy thì gật đầu, y mỉm cười nói với Cơ Tố: “Chớp mắt một cái đã đến giờ này rồi, Hồ thái y dặn dò thần đệ phải vận động nhiều một chút, để dược tính có thể phát tán khắp tứ chi bách hài, còn phải hoạt động ít nhất một nén nhang mới được… Không làm phiền đến hoàng huynh chứ?”

Cơ Tố nhạy bén phát hiện ra điểm mấu chốt trong lời nói của y, hắn nhíu mày hỏi lại: “Không phải thuốc viên sao?”

Ca, lão già huynh mà hỏi nữa là đệ thật sự tiêu đời rồi đấy!

Cơ Vị Tưu đưa tay lên xoa mũi, có chút chột dạ nói: “Trên đường hồi cung chắc là bị xóc nảy, Hồ thái y nói khí mạch của đệ tán loạn, hàn khí nhập thể, tốt nhất nên uống một thang thuốc.”

Cơ Tố rũ mắt nhìn y, thấy thiếu niên chột dạ đến mức không dám nhìn mình, vốn định trách mắng y hồ nháo, xứng đáng chịu khổ một trận. Nhưng suy nghĩ trong đầu chợt xoay chuyển, nhớ đến tiểu hài tử này bất chấp thân thể bệnh tật, háo hức từ Cam Tuyền biệt uyển trở về cung, rõ ràng là về nhà, vậy mà lại phải cải trang thành cung nhân rồi lén lút nhập cung. Đường đường là thân phận thân vương, vậy mà lại bị giam cầm trong một thiên điện nhỏ bé, ngay cả muốn vận động một chút cũng chỉ có thể tìm vài cung nhân trong điện để chơi trò của hài đồng.

Y phải chịu những khổ cực này… Chẳng qua cũng là không muốn hắn phải chạy đi chạy lại giữa hai nơi mà thôi.

Trong lòng Cơ Tố khẽ cười , sắc mặt dịu lại, nói: “Lần sau ra viện tử mà đi dạo.”

“Chuyện này… không ổn lắm nhỉ?” Cơ Vị Tưu hơi kinh ngạc nói.

“Trong Thái Cực Cung, không có ai dám nhiều lời.” Giọng nói của Cơ Tố ôn hòa, nhưng lời nói ra lại không hề ôn hòa.

Chuyện này coi như cho qua.

Trong lòng Cơ Vị Tưu tự động viên mình, y đã nói mà, chỉ cần có lý do hợp lý, sự việc không khác người, ca ca y cũng đâu phải kẻ cuồng sát, suốt ngày nghĩ đến chuyện chặt đầu người ta làm mồi rượu, sao có thể cứ động một tí là kéo người ra ngoài đánh chết chứ? Bồi dưỡng một cung nhân đáng tin ở bên cạnh cũng cần thời gian có đúng không!

Nghĩ đến đây, Cơ Vị Tưu không nhịn được mà liếc mắt đầy thương hại nhìn về phía Khánh Hỉ công công… Khó! Khó quá rồi! Có thể hầu hạ bên cạnh ca ca suốt ba mươi năm, thật sự Khánh Hỉ công công đã quá vất vả rồi! Chả trách lúc trước khi ông ta nói muốn mang theo Tỉnh Ba và Miên Lý đi, hai người họ vui mừng như bắt được vàng vậy.

Y hơi hối hận rồi, chi bằng y cứ ở lại Cam Tuyền biệt uyển đi cho xong, đừng nói là Khánh Hỉ công công, ngay cả một đệ đệ nửa ruột thịt như y mà khi đứng trước mặt ca ca cũng có cảm giác như đi trên băng mỏng. Nhưng rồi y lại nghĩ đến việc ca ca của y vừa hạ triều đã vội vã chạy đến thăm y, Cơ Vị Tưu lại cảm thấy cũng chẳng có gì đáng ngại nữa.

Dù sao thì cũng không phải y chưa từng sống cùng ca ca, hai người đã sống cùng nhau gần mười năm rồi! Tám năm đầu, ca ca y là Thái tử còn y là Hoàng tử, cả hai cùng sống trong Đông Cung, tức là cung Trường Thần. Năm y lên tám tuổi thì ca ca đăng cơ nên mới chuyển đến nơi thuộc về đế vị là cung Thái Cực, y cũng đi theo đến cung Thái Cực rồi ở đó thêm hai năm.

Hai năm sau, tức là năm y lên mười tuổi, ca ca của y đã củng cố vững chắc địa vị của mình, cho nên bảo y dọn về lại cung Trường Thần. Cũng là từ khi đó về sau, số lần gặp mặt giữa y và ca ca mới bắt đầu ít đi, đến năm y mười sáu tuổi thì xuất cung lập phủ nên một năm cũng chỉ gặp nhau được ba đến năm lần.

Nghĩ kỹ lại thì thực ra y cũng chỉ được tự do mỗi hai năm đó thôi!

Nhưng khi quay về cung thì y lại cảm thấy thích nghi hơn so với trong tưởng tượng của mình. Tỷ như y đã nắm rõ một điều, dựa trên mối quan hệ tự nhiên giữa hai huynh đệ y thì chỉ cần thuận theo tính tình của ca ca, không cứng miệng cãi lại, thỉnh thoảng tỏ ra yếu thế một chút, về cơ bản sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn… Chẳng hạn như hôm nay y không bị đánh một trận, mà thậm chí còn chẳng mắng y câu nào.

Lúc này, Tiểu Trác công công mang trà lên, hai huynh đệ đương nhiên không thể cứ đứng nói chuyện cả ngày được, thế là mỗi người ngồi xuống một bên trên sập La Hán. Khi nãy Cơ Vị Tưu đang chơi đùa khá hăng say, uống trà nóng vào miệng khiến y cảm thấy hơi khô khốc, y khẽ nhíu mày nhưng cũng biết bây giờ đã khác ngày trước, y dứt khoát uống một hơi hơn nửa chén trà.

Cơ Tố nhìn thấy y uống lấy uống để như thế thì nhẹ nhàng nâng ngón tay lên, Khánh Hỉ công công lập tức hơi cúi người rồi lui ra ngoài. Cơ Vị Tưu đặt chén trà xuống, hơi nóng đã ép ra một tầng mồ hôi mỏng trên người y, nhưng đúng là cảm giác này dễ chịu hơn lúc sáng mới vào cung nhiều, không còn cảm giác lơ lửng như đang bay trên mây nữa.

Cơ Vị Tưu nhìn sang Cơ Tố vẫn thong thả ung dung, tựa như vạn vật trên thế gian này đối với hắn chỉ là áng mây trôi ở nơi chân trời, đột nhiên y cảm thấy ca ca của y không nên làm hoàng đế gì cả, hắn nên đi làm đạo sĩ thì hơn. Với dung mạo như tiên nhân Cô Xạ đó, cộng thêm khí chất rời xa trần tục thế kia, chỉ cần tùy tiện nói đôi ba câu là có thể trở thành một vị chân nhân tiếng tăm lừng lẫy cũng không thành vấn đề gì, gặp được một hoàng đế nào đó mê thuật trường sinh, chưa biết chừng lúc gặp được hắn thì vị hoàng đế đó còn phải quỳ xuống lạy mấy lạy.

“Cười cái gì?” Cơ Vị Tưu đang mải chìm trong mấy suy nghĩ thú vị thì chợt nghe câu này, y giật mình khựng lại, y không dám nói mấy lời kiểu như "Ca, huynh đừng làm hoàng đế nữa mà nên đi làm đạo sĩ đi" gì đó, đây là điều đại kỵ của ca ca của y… Ai mà chẳng biết vốn dĩ phụ thân của họ cũng đang yên đang lành rồi đột nhiên tin vào Phật đạo, cuối cùng biến thành một tên quái vật ăn tim uống máu người, đương nhiên chuyện này đã khiến hắn căm ghét phật đạo đến cùng cực.