Khánh Hỉ công công cười đến híp cả mắt: "Chậc, mấy lãnh cung khác trong cung đã đổ nát từ lâu rồi, chỉ có chỗ này là còn có thể ở tạm được, tiểu điện hạ cứ an tâm mà ở lại đây đi."
Cơ Vị Thu nghe xong là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra, ca của y không chỉ rõ phải đưa y đến lãnh cung nào, cho nên Khánh Hỉ công công tự tiện chọn đại một lãnh cung gần nhất rồi kêu y ở lại đây, sau đó tự tìm cách khiến ca của y ngầm đồng ý. Khánh Hỉ công công hầu hạ bên cạnh hoàng huynh ba mươi năm, cho dù chỉ là một con mèo không biết nói chuyện thì chỉ cần râu mép của nó khẽ động cũng biết nó muốn gì, huống chi là một người sống.
Huống hồ nơi này cách chủ điện của ca ca y một bức tường, bao nhiêu người lui tới dọn dẹp thế này, ca y có thể không phát hiện ra sao? Im lặng không nói gì chính là ngầm đồng ý rồi.
"Vậy thì nhờ phúc của công công." Cơ Vị Thu mỉm cười nói.
"Nào có thể chứ? Tiểu điện hạ nói như vậy, thật khiến lão nô tổn thọ mất thôi." Khánh Hỉ công công cúi người đáp: "Bên ngoài cũng đã dọn dẹp xong rồi, điện hạ ngài xem thử đi nhé? Nếu còn có gì không hài lòng thì lão nô sẽ lập tức cho người đi đổi lại.”
"Được thôi…" Cơ Vị Thu ngồi dậy từ giường mây, Tỉnh Ba bưng một bộ y phục sạch sẽ đến giúp y thay y phục, lại khoác thêm một tấm áo mỏng rồi mới theo Khánh Hỉ công công đi dạo quanh phòng.
…
Khánh Hỉ công công làm xong hết mọi việc thì mới quay về chủ điện bẩm báo: "Thánh thượng, bên phía tiểu điện hạ đã an trí xong rồi, mọi thứ đều ổn thỏa. Bây giờ cũng đã uống thuốc xong, đang đọc sách, có lẽ nhờ có long khí của Thánh thượng che chở mà sắc mặt của tiểu điện hạ đã hồng hào hơn nhiều."
Cơ Tố làm như không nghe thấy, cũng không buồn nhìn Khánh Hỉ công công một cái. Thái độ của hắn đã rất rõ ràng, ông ta không cần nói nữa, hắn không muốn nghe.
Khánh Hỉ công công cũng rất thức thời mà ngậm miệng lại, ông ta giả vờ như không có chuyện gì mà bước lên hầu hạ mài mực. Cơ Tố cầm bút, cây ngự bút làm từ mã não trong tay hắn phát ra ánh sáng lấp lánh sáng bóng, không góc nào không đẹp. Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Cơ Tố treo bút lên giá bút rồi chìm vào suy tư, đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng “rầm” trầm đυ.c vang lên từ thiên điện bên cạnh, một giọt chu sa rơi xuống bản tấu, hắn chậm rãi thở ra rồi theo vết mực trên đó phê một chữ "Duyệt", cũng không buồn ngẩng đầu mà phất tay, Khánh Hỉ công công hơi khom lưng rồi lập tức lui ra ngoài, chẳng bao lâu sau đã quay lại, ông ta bẩm báo: "Bẩm thánh thượng, cung nhân vô tình va phải tường thôi, không có gì đáng ngại cả."
Cơ Tố lật xem vài hàng tấu chương: "… Hửm?"
Khánh Hỉ công công nở nụ cười hơi gượng gạo: "Tiểu điện hạ cùng mấy cung nhân đang chơi đùa…"
Cơ Tố đặt bút xuống, Khánh Hỉ công công cười híp mắt chờ chỉ thị nhưng lại nhìn thấy Cơ Tố đã đi lướt qua bên cạnh mình, ông ta lập tức xoay người đi theo sau, trong lòng ông ta thầm nghĩ lần này tiểu điện hạ tiêu đời rồi. Ông ta rất có lòng muốn sai người đi thông báo trước một tiếng, nhưng chủ điện và thiên điện thật sự quá gần, ai dám chạy vọt qua trước mặt Thánh thượng chứ? Chỉ có thể để tiểu điện hạ tự cầu phúc thôi.
Cung nhân ở hai bên nhìn thấy Cơ Tố đến gần, lại nhìn thấy hắn hơi nâng tay lên thì lập tức biết không được đi thông báo trước, Tỉnh Ba đang đứng trước cửa nhìn thấy thì há miệng định thông báo, nhưng ngay lúc đó thì hắn ta nhìn thấy một ám vệ nhảy từ trên xà nhà xuống rồi bịt kín miệng mũi của hắn ta. Cung nhân cúi đầu rồi nhẹ nhàng đẩy cửa lớn của của thiên điện ra, Cơ Tố bình thản nhìn vào bên trong, ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo.
Mà lúc này…
Trụ cột chống đỡ thiên điện được quấn dải lụa tạo thành một phạm vi vòng tròn không quá lớn. Cơ Vị Tưu đang bịt mắt, hai tay giơ lên mò mẫm loạn xạ trong phạm vi vòng tròn ấy, vừa cười vừa nói: "Đừng chạy nhé… Bổn vương đến bắt các ngươi đây, ha ha ha… Bị bổn vương bắt được là phải chịu phạt đấy…"
Mấy cung nhân đều đã cởi giày, nhưng trên chân lại buộc chuông, trong phạm vi vòng tròn không lớn này nếu muốn trốn khỏi Cơ Vị Tưu thì chỉ có thể chạy, nhưng vừa chạy thì chuông sẽ kêu leng keng, thế là Cơ Vị Tưu lại theo tiếng chuông mà bắt người.
Lúc này có hai cung nhân đang trốn sau cây cột, họ không dám thở mạnh, còn một người khác thì đang bị Cơ Vị Tưu đuổi theo, mấy người chơi đến mức mặt mũi đỏ bừng, xem ra chơi rất vui.
Đột nhiên lúc này cung nhân kia phát hiện ra Cơ Tố, lập tức dừng chân lại, nhìn thấy ánh mắt băng lạnh của Cơ Tố, hắn ta đột ngột quỳ rạp xuống, toàn thân run rẩy, mà Cơ Vị Tưu nghe thấy một tiếng rầm nên nhịn không được hỏi: "Này? Chơi thì chơi nhưng nhẹ chút đi, đừng làm kinh động đến Hoàng huynh. Người ở cửa nghe thấy không, chú ý một chút…"
Hai cung nhân đứng ở cửa run bần bật, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Cung nhân đang quỳ dưới đất thì sợ hãi run lên một cái, chuông vàng đeo dưới chân khẽ lay động, Cơ Vị Tưu nghe tiếng nhưng không thấy có động tĩnh gì nữa nên nghĩ rằng cung nhân kia không xảy ra chuyện gì lớn, y mò mẫm tiến về hướng có tiếng chuông, còn Cơ Tố thì đang chậm rãi bước về phía Cơ Vị Tưu, Cơ Vị Tưu nhíu mày giống như đang lắng nghe để xác định phương hướng, bỗng nhiên y sải bước tiến về phía trước nhanh hơn, khi chỉ còn cách dải lụa khoảng chừng nửa thước thì y bất ngờ vươn tay vừa vặn túm được tay áo của Cơ Tố, y đắc ý bật cười lớn: "Bắt được rồi!"
Sau đó y lại nói: "Này? Ăn gian à? Đã nói là không được ra khỏi phạm vi rồi mà… Ta mặc kệ! Mười chén trà! Uống!"
Cơ Vị Tưu chỉ chơi đùa cho vui thôi, ai bị bắt thì uống mười chén trà là xong! Dù sao bây giờ y cũng khí hư thể nhược, có thể bắt được bao nhiêu người chứ? Hơn nữa chén trà trong cung bé tí tẹo, mười chén cũng chưa đổ đầy được một cái bát.
Y không nghe thấy cung nhân nào lên tiếng thì cảm thấy kỳ lạ, y vừa tháo vải bịt mắt ra vừa nói: "Không vui…"
Cơ Vị Tưu vừa tháo xong thì ngẩng đầu lên nhìn thấy Cơ Tố ở ngay trước mắt mình, cả người ngẩn ra: "… Hoàng huynh?"
"Sao huynh lại đến đây?"
Giờ này lẽ ra Cơ Tố đang phê duyệt tấu chương mới đúng chứ?! Bình thường nếu không phải chuyện trời long đất lở thì tuyệt đối hắn sẽ không để tâm đến chuyện gì khác cơ mà? Sao hắn lại đến đây thế?
Tay của y vẫn còn đang nắm lấy tay áo của Cơ Tố.
Cơ Tố khẽ cười: "Trẫm không thể đến sao?"
Hôm nay cuối cùng Cơ Vị Tưu cũng được mở mang tầm mắt, cái gì gọi là “giận quá hóa cười.”!