Chương 37

Khánh Hỉ công công dẫn theo một hàng dài cung nhân tiến vào, nhìn thấy Cơ Vị Tưu đang tựa mình trên giường mây nghỉ ngơi cũng không dám quấy rầy, chỉ khẽ nâng tay ra hiệu cho mọi người hạ thấp giọng, rồi sai người mang tới một bức bình phong che đi bóng dáng của y. Sau đó buông rèm trướng xuống rồi tất cả mới bắt đầu âm thầm sắp xếp lại gian thiên điện.

Mặc dù mỗi ngày đều có cung nhân quét dọn thiên điện, nhưng suy cho cùng thì cũng đã mười năm nay chưa từng có ai sử dụng, thiếu đi hơi người, đến cả những món đồ trang trí chạm trổ hình phú quý cát tường cũng toát lên vẻ lạnh lẽo vô tình.

Cơ Vị Tưu rất nhanh đã tỉnh lại, ngay lập tức y trừng to mắt sững sờ nhìn quanh gian thiên điện xa lạ. Nhưng trước khi cơ thể có phản ứng bật dậy thì ký ức đã lập tức ùa về nhắc y nhớ lại bản thân mình đang ở đâu.

Bóng người đi lại phía ngoài bức bình phong, một thân ảnh gầy gò linh hoạt ôm trong tay một vật thể có hình khối nhấp nhô, phía trên có một mảng đỏ thắm, chắc là một chiếc bình hoa; một bóng dáng hơi đẫy đà nâng trên tay một vật dài nhỏ, chắc là một tòa tháp lưu ly; còn có hai bóng dáng cao gầy hợp lực khiêng một chiếc án kỷ... Ừm, cái này không cần đoán, chính là án kỷ, hơn nữa còn rất lớn, vừa đúng sở thích của y… y thích bàn sách rộng rãi một chút.

Khánh Hỉ công công nghe thấy bên trong có động tĩnh thì nhẹ nhàng vén một góc rèm lên nhìn thử, ông ta nhìn thấy Cơ Vị Tưu một tay chống cằm, khóe môi vương chút ý cười như có như không, tùy ý quan sát bức bình phong, không biết tại sao trong lòng của ông ta đột nhiên rét lạnh.

... Quả thực quá giống rồi.

Khánh Hỉ công công dứt khoát vén hẳn rèm lên, làm ra dáng vẻ như vừa mới phát hiện Cơ Vị Tưu đã tỉnh lại, ông ta giơ tay lên tự tát hai cái lên mặt mình: “Ôi chao! Điện hạ tỉnh rồi ư? Lão nô đáng chết! Đã làm kinh động đến điện hạ…”

Ý cười mong manh nơi khóe môi lập tức tan biến, Cơ Vị Tưu ngồi dậy, vội vàng ngăn cản: “Công công làm gì thế hả? Mau dừng tay, mau dừng tay lại!”

Vốn dĩ Khánh Hỉ công công chỉ vỗ nhẹ mấy cái thôi, thấy y nói như vậy thì cũng thuận thế dừng tay lại rồi cười đáp: “Không làm kinh động đến điện hạ là tốt rồi...”

Nói xong ông ta vẫy tay, lập tức có một tiểu thái giám bưng một bát thuốc còn bốc hơi nghi ngút đến. Cơ Vị Tưu vừa nhìn thấy bát thuốc thì sắc mặt lập tức trầm xuống: “Không phải Hồ thái y kê thuốc viên cho ta sao?”

Khánh Hỉ công công rửa tay sạch sẽ rồi đích thân dâng thuốc đến trước mặt y: “Tiểu điện hạ đi đường xa vất vả, không nên dùng, Hồ thái y đã kê đơn thuốc sắc, xin điện hạ nhịn một chút! Chỉ cần qua hôm nay thì ngày mai vẫn có thể uống thuốc viên như cũ. Tiểu điện hạ, ngài xem này, lão nô còn chuẩn bị cả kẹo cho ngài rồi, là kẹo nhân hạt thông do Giang Nam tiến cống, thơm ngọt vô cùng.”

Cơ Vị Tưu bất đắc dĩ, chỉ đành phải bịt mũi uống cạn bát thuốc. Xưa nay trong cung hầu hạ chu đáo, huống hồ gì đây còn là Thanh Ninh Điện, thuốc được sắc vừa ấm nên có uống một hơi cạn sạch cũng không bị bỏng miệng. Khi thứ nước vừa đắng vừa tanh nồng kia trôi xuống cổ họng, Cơ Vị Tưu lập tức lấy tay bịt chặt miệng rồi nhanh chóng vươn tay chộp lấy hai viên kẹo, dứt khoát nhét vào miệng rồi lại tiếp tục che miệng lại… Y sợ nếu vừa mở miệng ra thì thuốc sẽ bị y nôn ngược trở ra.

Đợi đến khi vị ngọt thanh của kẹo dần lấn át mùi thuốc, Khánh Hỉ công công lại đúng lúc dâng lên một chén trà. Cơ Vị Tưu ngậm kẹo rồi nhấp chút trà súc miệng, cuối cùng cũng xua tan hết vị thuốc trong miệng.

Cho dù đã như thế nhưng khuôn mặt của Cơ Vị Tưu vẫn rất khổ sở, y quay sang nói với Khánh Hỉ công công: “Công công, lần này ta vào cung là nhờ Tỉnh Ba làm, chắc là không để lại dấu vết gì đâu, nhưng vẫn phải phiền công công lo liệu dọn dẹp sạch sẽ.”

“Tiểu điện hạ còn khách khí với lão nô làm gì?” Khánh Hỉ công công cười đồng ý rồi nói: “Tiểu điện hạ cứ yên tâm, cung nhân trong Thanh Ninh Điện đều rất kín miệng.”

Trong lòng Cơ Vị Tưu âm thầm tiếp thêm một câu: Vì mấy kẻ không kín miệng đều chết cả rồi.

“Công công đưa ta đến thiên điện thế này, hoàng huynh sẽ không trách phạt ngươi chứ?” Cơ Vị Tưu lại hỏi. Thực ra y khá lo lắng về vấn đề này, dù sao thì bản thân y có ngủ một giấc trong lãnh cung cũng chẳng sao cả, ca của y bảo ông ta đưa y đến lãnh cung nhưng cũng không nói với ông ta phải đối xử với y như đối xử phế phi, bỏ đói bỏ khát y.

Chỉ cần ca của y không mở miệng nói rõ ràng là muốn cắt xén phân lệ của y thì ai dám giảm bớt phần cung ứng cho y chứ?

Làm việc theo quy củ cũng có cái lợi của nó, phân lệ của y cũng đâu chỉ đến từ một người là hoàng huynh đâu. Nếu thật sự muốn tước đi phân lệ của y thì hoàng huynh phải hạ chỉ, phải có lý do rõ ràng, hơn nữa còn phải được lão thúc của y là Tông thân vương và mẫu hậu đồng ý thì mới có thể thực sự tước đi được, cùng lắm chỉ là cắt bỏ một số đặc cung… Tỷ như một số sản vật quý hiếm do các địa phương tiến cống, bình thường mặc định sẽ có một phần cho y, nhưng nếu ca của y ra lệnh thì phần đó sẽ không còn nữa.

Phần đó cắt thì cắt thôi, con người sống chỉ cần có thịt cá rau, lương thực đầy đủ là được, chẳng lẽ không ăn được thịt hươu Thiên Sơn thì sẽ chết sao?

Tuy y lén hồi cung, nhưng nói trắng ra thì y có bản lĩnh về kinh mà chẳng kinh động đến một ai, đương nhiên cũng có cách để đảm mình không bị mất đi phần phân lệ đó.

Đương nhiên cũng không thể là toàn bộ được.

Phần phân lệ mỗi tháng của y là một con số đáng sợ, được chia làm ba phần. Phần đầu tiên đến từ tông tộc, cũng tức là với thân phận hoàng thất đích hệ mà y sẽ nhận được một phần. Phần thứ hai là bổng lộc triều đình, y có tước vị thân vương, có mức bổng lộc tương ứng, Phần thứ ba là từ tư khố của hoàng thất, phần này hoàn toàn do ca của y và mẫu hậu của y quyết định.

Không nói đâu xa, chỉ riêng phần thịt gà, vịt, cá mà tông tộc cấp phát đã lên đến hàng ngàn cân, không phải chỉ một hai cỗ xe ngựa là có thể vận chuyển hết, càng không cần tính đến hàng ngàn thạch lương thực và trà muối vải vóc, còn có những thứ đặc cung như kim ngân châu báu, lương dược trân thú nữa. Một con số khổng lồ như vậy tất nhiên không thể âm thầm mang vào cung rồi, nhưng lén lút đưa một chút vào cũng để cho đám người bên cạnh như Tỉnh Ba có cái ăn cái uống thì không thành vấn đề.