Chương 36

Cơ Tố đến Cam Tuyền biệt uyển, từ trước đến nay hắn vẫn ở Lan Sơn Điện, hiện giờ nơi đó đã để Cơ Vị Tưu ở nên hắn đã đến Thừa Quang Các. Sau khi tắm rửa xong xuôi, hắn nhìn thấy Khánh Hỉ công công bưng một bát canh tiến vào rồi cười nói: "Thánh thượng, điện hạ đưa một bát canh ngọt đến, Thánh thượng dùng một ít nhé?"

Cơ Tố gõ nhẹ ngón tay lên án kỷ, Khánh Hỉ công công lập tức tiến lên dâng canh, vừa mở nắp ra đã tỏa một mùi hương thanh ngọt. Cơ Tố chỉ dùng qua nửa bát rồi sai người dọn đi. Khánh Hỉ công công lại thay trà mới, nhìn thấy Cơ Tố uống quá nửa chén canh thì trong lòng không khỏi cười thầm.

Khắp thiên hạ này, e rằng cũng chỉ có canh ngọt của Tiểu điện hạ và Thái hậu nương nương thì Thánh thượng mới chịu miễn cưỡng uống vài ngụm để tỏ lòng thân cận.

Có lẽ ông ta nên pha thêm một chén trà đặc để Thánh thượng súc miệng thì hơn!



Sáng sớm hôm sau, Cơ Tố đã quay về Yên Kinh, đợi đến khi Cơ Vị Tưu tỉnh dậy thì e rằng cũng đã bãi triều. Y ngáp một cái, nằm trên giường ngẩn người nhìn lên màn trướng một lúc lâu rồi đột nhiên nhận ra một chuyện… Ca của y có thể có chuyện gì chứ?

Nếu thực sự có việc lớn thì hôm qua hoàng huynh y đã nói rồi. Huynh ấy không phải loại người không phân nặng nhẹ.

Y bèn hỏi Tỉnh Ba: "Tỉnh Ba, trong cung không có chuyện gì xảy ra chứ?"

Tỉnh Ba đáp: "Không có."

Vậy thì đúng là chẳng có chuyện gì thật, tin tức của Tỉnh Ba vẫn luôn rất đáng tin.

Thế chẳng lẽ là đến thăm y sao?

Hóa ra trong lòng ca ca, y quan trọng đến thế sao?

Cơ Vị Tưu chậc lưỡi, phải biết dù là thúc ngựa chạy thật nhanh thì từ Yên Kinh đến vùng ngoại ô cũng phải mất hơn nửa canh giờ, huống chi còn phải lên núi. Tính ra thời gian ca ca của y đến đây, chắc hẳn là mới hạ triều, xử lý qua vài chuyện lớn rồi lập tức lên đường.

Người ta đều nói làm Hoàng đế còn phải dậy sớm hơn cả gà, thời gian lên triều vốn đã khiến người ta giận sôi gan rồi, cái gọi là tám giờ sáng ở thời hiện đại là tám giờ mới bắt đầu làm việc hoặc lên lớp, còn với ca của y thì tám giờ sáng đã là thời gian xong thượng triệu và bắt đầu duyệt tấu chương rồi!... Đương nhiên, cũng có khả năng sáng nay triều đình có đại sự, tám giờ vẫn chưa bãi triều, còn phải tiếp tục ngồi nghe tấu trình.

Tấu trình vốn là cách nói hoa mỹ thôi, nói thẳng ra là nghe bá quan cãi nhau. Hoàng huynh của y quản lý nghiêm, chứ thời của Tiên đế còn có cả chuyện kéo bè kéo phái đấu đá trên triều, bây giờ cùng lắm là chỉ có thể châm chọc lẫn nhau vài câu, kẻ nào dám động tay động chân thì lập tức bị lôi ra ngoài đánh bằng trượng ngay tại chỗ.

Cơ Vị Tưu trở mình, ngoắc tay gọi Tỉnh Ba lại, Tỉnh Ba không hiểu gì cả, chỉ nghe Cơ Vị Tưu nói: "Tỉnh Ba, ta muốn làm một chuyện lớn..."

Tỉnh Ba: "...?"



Sau khi hạ triều, Cơ Tố trở về Thanh Ninh Điện để nghỉ ngơi, một tiểu thái giám dâng trà lên, hắn nhấp vài ngụm, giữa chân mày lộ ra vài phần mệt mỏi, Khánh Hỉ công công nhìn thấy như thế thì nói: "Thánh thượng, tấu chương của Nội các còn phải mất một lát nữa mới gửi đến được, Thánh thượng nên nghỉ ngơi một chút đi."

Cơ Tố khẽ gật đầu, vừa bước vào tẩm điện đã nhận ra có điều gì đó khác thường. Ám vệ từ trên xà nhà đáp xuống, người đó chắp tay hành lễ rồi cất giọng trầm thấp: "Điện hạ tới."

Cơ Tố còn chưa kịp phản ứng xem câu này có ý gì thì đã nhìn thấy màn trướng bên cạnh khẽ động, một tiểu thái giám cúi đầu bước ra, khi tiểu thái giám ngẩng mặt lên thì lại chính là Cơ Vị Tưu!

Cơ Tố nhìn Cơ Vị Tưu, còn Cơ Vị Tưu thì đã cười hì hì hành lễ: "Thần đệ bái kiến hoàng huynh."

"Cam Tuyền biệt uyển tuy tốt nhưng ẩm thấp quá." Cơ Vị Tưu nói: "Hồ thái y bảo rằng đệ nên ở nơi khô ráo sạch sẽ, ấm áp hơn một chút… Hoàng huynh ban cho đệ một gian thiên điện ở đây có được không?"

Khánh Hỉ công công suýt nữa là bị Cơ Vị Tưu dọa cho khϊếp vía, ông ta há miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn quyết định im lặng. Hai huynh đệ này lại cãi nhau thì ông ta không muốn làm kẻ chết thay đâu.

Cơ Tố hỏi: "Đã chép xong Kinh Kim Cang chưa?"

Cơ Vị Tưu thản nhiên đáp: "Thần đệ nghĩ tới nghĩ lui, nếu là vì cầu phúc cho mẫu hậu thì nên chép ở cung của hoàng huynh mới tốt nhất, như thế còn có thể nhiễm chút long khí của hoàng huynh! Thần phật trên cao xem rồi sẽ nể mặt hoàng huynh, nhất định sẽ phù hộ cho mẫu hậu nhiều hơn!"

… Đúng là nói linh ta linh tinh.

Cơ Tố lạnh lùng cười một tiếng: "Đưa hắn đến lãnh cung đi."

Từ "hắn" này là nói ai, đương nhiên không nói cũng rõ.

Cơ Vị Tưu biến sắc: "A? Hoàng huynh! Đệ không muốn vào lãnh cung đâu…! Nghe nói trong đó có ma… Cứu mạng…!"

Cơ Tố lạnh lùng nói: "Nơi trẫm ở, tất nhiên sẽ có long khí che chở, làm gì có ma chứ?"

Hai tiểu thái giám cắn răng tiến lên trước rồi giữ lấy Cơ Vị Tưu, lôi y đi. Cơ Vị Tưu cũng không dám vùng vẫy quá mức, chỉ có thể vừa bị kéo đi vừa kêu cứu, đến khi bị lôi ra khỏi tẩm cung thì y mới chịu ngậm miệng lại.

Tẩm cung có cách âm tốt, dù y có la lớn một chút cũng không sao, nhưng nếu đã ra ngoài mà còn kêu gào thì chẳng khác nào thông báo cho cả thiên hạ biết y đã quay về rồi.

Cơ Vị Tưu thầm nghĩ đúng là tự mình chuốc khổ rồi.

Sớm biết như vậy thì y đã không quay về!

Ngồi xe ngựa suốt hai canh giờ, ngồi đến mức mông cũng sắp tê rần rồi.

Nịnh bợ lại vỗ nhầm vào chân ngựa, còn tưởng mình là người quan trọng trong lòng hoàng huynh sao? Quan trọng cái quỷ ấy!

Bỗng nhiên y chỉ nghe thấy tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ, sau đó y bị hai tiểu thái giám đẩy vào “lãnh cung.”

Thiên điện của Thanh Ninh Điện vốn là nơi từng được dùng để lâm hạnh hậu phi cung nhân, nhưng vì Cơ Tố không gần nữ sắc cho nên nơi này đã bị bỏ trống hơn mười năm… Không có ai sử dụng, lại còn hoang phế, xét từ một góc độ nào đó mà nói thì đúng thật là lãnh cung.