Chương 35

Cơ Vị Tưu đã nhanh chóng nắm bắt lấy cơ hội, y quỳ gối bên chân Cơ Tố, một tay đặt lên đầu gối hắn, nắm lấy vạt áo hoa lệ, tinh xảo của hắn: "Không chỉ đệ không giống mà hoàng huynh cũng không giống. Mẫu hậu của chúng ta rất biết sinh, chỉ chọn những gì tốt đẹp nhất cho chúng ta.”

Cơ Tố vô thức khẽ quát: "Hỗn xược!"

Cơ Vị Tưu nhướng mày, rõ ràng có chút mở cờ trong bụng: "Dù có hơi dung tục nhưng đó là sự thật, có ở trước mặt mẫu hậu, đệ cũng dám nói như vậy! Thế nào thì mẫu hậu cũng tán thành thôi.”

Cơ Tố lạnh lùng nhìn y nhưng không đáp lời. Nụ cười trên mặt Cơ Vị Tưu dần nhạt đi, y mím chặt môi, y tựa trán lên đầu gối của Cơ Tố, hạ thấp giọng nói: "Ca ca… Hoàng huynh… Thật sự đệ khiến huynh thất vọng đến vậy sao? Khi đó dù còn nhỏ nhưng đệ vẫn nhớ được cách hành sự của Tiên đế, trong mắt huynh đệ giống tiên đế đến thế sao?"

Hóa ra là bị mấy câu nói đó làm tổn thương.

Cơ Tố chậm rãi suy nghĩ… Mấy câu đó thì tính là gì? Chẳng qua chỉ là một câu nói mà thôi, chẳng lẽ chưa từng nghe những lời cay nghiệt hơn sao? Cơ Vị Tưu trưởng thành trong hoàng thất, lại do chính hắn tận tâm dưỡng dục suốt mười mấy năm. Dù chỉ là nhìn thì y cũng nên học theo hắn vài phần mới đúng, không ngờ hắn lại nuôi ra một kẻ có tính tình mềm yếu như thế, thật sự khiến hắn thất vọng quá mà.

Thế nhưng dường như thiếu niên đang tựa đầu vào đầu gối hắn lại không nghĩ như vậy. Bàn tay được chăm sóc kỹ càng của thiếu niên đó nắm lấy vạt áo của hắn, không dám dùng sức quá mạnh, cũng không dám tựa cả người lên hắn, chỉ nhẹ nhàng dựa vào hắn, ngay cả khi gọi một tiếng "ca" mà cũng dè dặt cẩn trọng, tràn đầy do dự, nhìn cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Trong khoảnh khắc đó bỗng nhiên Cơ Tố cảm thấy… Thật sự y đang uất ức.

Cơ Vị Tưu cười nhạt như tự giễu, mặc dù hôm nay đa phần đều là diễn kịch, chủ yếu là để tự bào chữa, nhưng nói được mấy câu thì y lại cảm thấy uất ức thật. Không nhận được hồi đáp từ Cơ Tố, y tự nhủ với bản thân rằng chuyện này cũng bình thường thôi. Dù sao thì lòng dạ đế vương cũng thâm sâu như biển, dùng để làm chuyện lớn nên không giống với một kẻ tầm thường như y, y hiểu mà, cho nên y cũng có thể thông cảm… Chỉ là y cảm thấy hơi khó chịu.

Cho dù y không phải là hoàng tử thật, nhưng cũng không phải do y muốn làm chức Thụy vương này. Y xem Cơ Tố là huynh đệ ruột thịt, những tháng ngày gian khó nhất thì hai người vẫn luôn đồng hành cùng nhau, vậy mà bây giờ khi tất cả đã tốt đẹp hơn, chỉ vì một hai câu không dễ nghe mà Cơ Tố đã cảm thấy người đệ đệ này chẳng khác nào người mà hắn chán ghét nhất.

Dù đã biết được từ lâu rồi nhưng Cơ Vị Tưu vẫn cảm thấy hơi… đau lòng.

Năm ngón tay của y khẽ động, bỗng nhiên có một bàn tay phủ lên mu bàn tay y, Cơ Tố nhàn nhạt lên tiếng: "Đứng dậy."

“…” Cơ Vị Tưu khựng lại, y ngước mắt nhìn lên, sắc mặt của Cơ Tố bình thản ung dung: “Chỉ là một câu nói thôi mà, cũng đáng để đệ thành ra thế này sao?”

Cơ Vị Tưu vô thức đáp: “Người khác nói thì không sao cả, cùng lắm thì đệ kêu người trùm bao lôi vào hẻm tối đánh một trận, nhưng ca thì không được.”

Lời vừa thốt ra thì ngay lập tức Cơ Vị Tưu biết mình đã nói lời có nghĩa khác, y ngước mắt nhìn lên thì quả nhiên nhìn thấy ánh mắt của Cơ Tố trầm xuống và lạnh hẳn đi, y đành cắn răng chống đỡ: “Không phải ý đó… Chỉ là ca không thể nói câu này!”

Cơ Tố lạnh nhạt hỏi lại: “Ta không thể sao?”

Cơ Vị Tưu gật đầu khẳng định: “Ca có thể. Chỉ là nếu người khác nói thì cùng lắm là đệ sẽ tức giận, nhưng nếu là ca ca nói thì ta sẽ đau lòng.”

Lời này là lời thật lòng.

Trong lòng Cơ Vị Tưu khẽ thở dài, làm sao mà y lại không biết giữ mồm giữ miệng như thế chứ? Rõ ràng biết ca ca ghét nhất bộ dạng này của y, rõ ràng biết những gì y cho là ưu điểm thì trong mắt ca ca đều là khuyết điểm, thế mà y nói mấy chuyện đó làm cái gì? Còn không phải là tự tìm phạt sao? Ôi… Mong là ca ca y có thể nể tình y vừa trúng độc mà nhẹ tay một chút.

Đột nhiên y cảm thấy trên đỉnh đầu có hơi ấm áp, y ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy Cơ Tố vừa rút tay về, hắn nhàn nhạt nói: “Đứng dậy đi.”

Giữa hai hàng lông mày của hắn thoáng chút bất đắc dĩ, hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Sau này không nhắc lại nữa.”

Cơ Vị Tưu ngẩn người nhìn hoàng huynh của y, y không dám tin đã xảy ra chuyện gì. Y lén cấu mạnh vào đùi một cái rồi hít sâu một hơi vì đau, sau đó lại ngẩn ngơ nhìn Cơ Tố như một con ngỗng ngốc.

Cơ Tố cũng sắp bị y chọc đến bật cười.

Cơ Vị Tưu cố gắng tự đứng lên, không ngờ bây giờ cơ thể của y quá yếu, lại quỳ lâu như vậy, phần lớn thời gian còn ngồi nên bây giờ hai chân của y mềm nhũn, không đứng lên nổi! Y mỉm cười chống một tay lên đùi Cơ Tố để gắng sức đứng dậy, thậm chí còn bật nhảy một cái, tươi cười vui vẻ nói: “Nhất ngôn cửu đỉnh! Hoàng huynh, quân vô hí ngôn!”

Cơ Vị Tưu cũng biết mình vừa quỳ hồi lâu nên trên người dính bụi bẩn, không vì gì cả mà là vì y đã nhìn thấy dấu bụi dính trên vạt áo của Cơ Tố… Không phải y đã nắm lấy nó một lúc lâu sao? Y nghĩ chắc Cơ Tố không phát hiện nên vội vàng nói lảng đi: “Đã giờ này rồi, hoàng huynh nên đi nghỉ trước đi… Hoàng huynh, ngày mai huynh còn phải về triều sớm đúng không? Ôi? Nói như vậy thì huynh còn đích thân đến đây, chẳng lẽ có việc gì quan trọng muốn dặn dò đệ sao?”

Cơ Tố liếc nhìn y một cái rồi vung tay áo bỏ đi.

Cơ Vị Tưu bị phớt lờ nhưng cũng không để bụng, còn gọi với theo hai tiếng “hoàng huynh” ra vẻ quan tâm, đợi bóng dáng của Cơ Tố khuất hẳn thì y mới hất cằm ra hiệu cho Khánh Hỉ công công mau đi hầu hạ, sau đó lại quay sang nói với Tỉnh Ba: “Gọi thiện phòng chuẩn bị cho ta ít canh ngọt mà ta hay uống.”

Tỉnh Ba nghi hoặc nhìn y, hắn ta thầm nghĩ Thánh thượng đến thăm, không phải nên chuẩn bị món mà Thánh thượng thích sao?

Cơ Vị Tưu chẳng buồn giải thích cùng hắn ta, bát canh ngọt này vốn là y thích uống, lúc còn sống cùng ca ca trong cung thì y cũng thường uống, ca ca thỉnh thoảng cũng sẽ uống một bát. Nói đùa, với cái tính tình kia của hắn, nếu không thích uống thì có mà động một ngón tay mới lạ đấy?

Mang đến đây đi! Mang bát lớn ấy! Chắc chắn không sai đâu!

Tỉnh Ba không hiểu sao nhưng vẫn răm rắp làm theo lệnh.