Chương 34

Cơ Vị Tưu vốn có chút ngại ngùng, nhưng nghĩ mình là người bệnh, lập tức thấy thoải mái hơn. Tỉnh Ba cười nói: “Điện hạ, điểm tâm sáng có cháo gạo tẻ thịt gà sợi, há cảo tôm thuỷ tinh, và ba sợi cuộn da hổ(*), ngài có muốn dùng một chút không?”

(*)三丝虎皮卷 (Ba sợi cuộn da hổ), các nguyên liệu chính là thịt, rau(nấm) và các loại củ quả được cắt sợi, cuộn lại rồi mang đi chiên lên cho giống da hổ.

Cơ Vị Tưu liên tục gật đầu, thậm chí tốc độ đứng dậy cũng nhanh hơn hẳn, dù vẫn đang khoác áo choàng. Y liếc mắt một cái rồi nói: “Mang đến Hương Tuyết Hải dùng!”

Hương Tuyết Hải là một tòa tiểu lâu trong biệt uyển, xung quanh được trồng đầy cây mơ trắng. Cam Tuyền biệt uyển nằm trên vùng địa mạch của suối nước nóng, có vài khu vực có khí hậu đặc biệt, vì vậy dù mới đầu thu, hoa mơ ở Hương Tuyết Hải đã nở rộ.

Tỉnh Ba mỉm cười nói: “Hương Tuyết Hải có mùi thơm tươi mát, đúng là rất đẹp. Thế nhưng, lúc này hoa mơ chưa nở rộ lắm. Điện hạ, hay là chúng ta đến Bạc Vân Cảnh thử xem? Nơi đó nằm gần địa mạch, sương mù tỏa ra, cảnh sắc quả thực đẹp không tả xiết.”

Cơ Vị Tưu tuỳ ý đáp một tiếng “Được”, đang định bước ra ngoài, thì Tỉnh Ba giơ tay lên ra hiệu cho y dựa vào. Cơ Vị Tưu vốn cảm thấy không cần thiết, nhưng chợt nhớ lại hôm qua mình suýt bị chết chìm trong nước, suýt nữa gây họa cho cả chục mạng người, nếu hôm nay lại gặp chuyện gì không may, thì chưa nói đến người khác, chắc chắn Tỉnh Ba phải chết, y luyến tiếc Tỉnh Ba!

Nghĩ đến đây, y không dám lơ là, ngoan ngoãn đưa tay ra vịn vào Tỉnh Ba, rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Đám hạ nhân nghe nói chuyện xảy ra ngày hôm qua, đang lo lắng không biết nên khuyên thế nào để Cơ Vị Tưu đừng đến Hương Tuyết Hải, nơi khí lạnh bốc lên từng luồng. Nào ngờ chỉ vài ba câu của Tỉnh Ba đã khiến Cơ Vị Tưu đổi ý, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Tối qua, Cơ Vị Tưu ngâm mình trong suối nước nóng đến mức mơ màng buồn ngủ, chiến thắng cảm giác muốn ăn. Hôm nay tỉnh dậy thì đói đến mức bụng kêu vang, vừa nghe Tỉnh Ba nói có thịt để ăn, y hận không thể lập tức bay đến đó ngay. May mắn thay, Bạc Vân Cảnh không xa lắm, chẳng mấy chốc đã đến nơi. Vừa đặt chân đến, Cơ Vị Tưu không kìm được mà tặng cho Tỉnh Ba một ánh mắt tán thưởng, nơi này quả thực là rất đẹp! Nhiệt độ ở đây cao hơn những nơi khác một chút, y ngồi trong hoa đình bốn phía thoáng gió, cởϊ áσ choàng ra cũng không thấy lạnh.

Đến khi bữa sáng được dọn lên, y mới kêu lên mình bị lừa rồi!

Những món Tỉnh Ba nói đúng là có cả, nhưng thịt bò kho thì thái còn mỏng hơn cánh ve, tổng cộng chỉ có ba lát. Há cảo tôm cũng chỉ có ba cái, nhỏ cỡ đầu ngón tay cái, không ngoa mà nói, Cơ Vị Tưu chỉ cần một ngụm là có thể ăn hết. Ngoài ra, mấy món mặn khác cũng chỉ có một chút, chủ yếu là để y nếm thử vị mà thôi.

Cơ Vị Tưu nghẹn một bụng tức mà chẳng làm gì được, trong khi đó, Tỉnh Ba vẫn ôn hòa, múc cho y một bát cháo gà, rồi gắp từng lát thịt bỏ vào trong cháo. Cơ Vị Tưu đầy vẻ ai oán nhận lấy, nếm thử một miếng, không ngờ lát thịt vừa chạm vào lưỡi đã tan ra, chỉ còn lại hương thơm đậm đà của thịt quyện với gạo sánh mịn, như một dòng nước ấm áp xông thẳng lên tận đỉnh đầu. Cơ Vị Tưu không nhịn được, ăn liền mấy miếng, đến khi bụng lưng lửng mới dần chậm lại.

Cả nhà ơi, ai hiểu cho ta đây! Y đã năm ngày… phải sáu ngày rồi chưa được ăn một bữa ra hồn rồi! Y mở miệng gọi: “Tỉnh Ba.”

Tỉnh Ba dừng chia thức ăn: “Điện hạ?”

Cơ Vị Tưu nói: “Lần sau nếu ta lại hôn mê, nhớ đút cháo này cho ta, đừng có chỉ cho ta uống nước cơm nữa... Ta dù không bị bệnh thì cũng bị đói đến sinh bệnh mất!”

Tỉnh Ba bật cười, nhưng hắn ta không thể kể cho Cơ Vị Tưu nghe về tình cảnh nguy hiểm khi đó, chỉ nhẹ giọng nói: “Điện hạ, đừng tự nguyền rủa chính mình.”

Cơ Vị Tưu bĩu môi, không nói gì. Ăn sáng xong, Cơ Vị Tưu lại theo Tỉnh Ba dạo một vòng trong hoa viên, rồi mới quay về phòng nghỉ ngơi. Cứ thế vui chơi thảnh thơi dăm ba ngày, cuối cùng Tỉnh Ba cũng không nhịn được mà hỏi: “Điện hạ, còn bộ Kinh Kim Cang mà Thánh thượng đã lệnh…”

Lúc này, Cơ Vị Tưu đang tựa trên ghế mây phơi nắng, cây quạt trong tay mở hờ, che gần hết gương mặt. Nghe vậy, y hơi mấp máy môi, dùng đầu quạt đẩy nhẹ ra một chút, rồi chậm rãi đáp: “Gấp gì chứ? Điện hạ nhà ngươi còn đang dưỡng bệnh đây! Hơn nữa, phiền muộn chưa giải, u uất chưa tan, chẳng có tâm trạng đâu.”

Tỉnh Ba thầm nghĩ, cũng chỉ có Điện hạ mới dám nói vậy thôi. Hắn ta vừa định nói mình sẽ lặng lẽ bắt đầu chép trước, để Điện hạ chỉ cần chép vài lần cho có lệ, thì bỗng nhiên một giọng nói lạnh lùng cất lên: “Phiền muộn chưa giải, u uất chưa tan?"

Cơ Vị Tưu giật mình bật dậy, nhìn thấy hoàng huynh đang đứng không xa, liền lập tức dẫn đầu vấn tội: “Hoàng huynh! Đám hạ nhân ở đây thật quá không hiểu chuyện rồi, huynh đến mà cũng không thông báo một tiếng!”

Tuy nhìn thì có vẻ là y đang trách tội đám hạ nhân, nhưng thực chất là trách ca mình sao lại lén lút như kẻ trộm vậy.

Cơ Tố cười như không cười nói: “Vậy dùng gậy đánh chết đi.”

Cơ Vị Tưu rất muốn giơ hai tay lên để tỏ ý đầu hàng, nhưng không thể, vì Cơ Tố không hiểu. Y dứt khoát không tiếp câu chuyện này nữa, vén chăn mỏng xuống giường, nghiêm chỉnh mà hành lễ với ca ca của mình: “Thần đệ tham kiến Hoàng huynh.”

Cơ Tố bước ngang qua y rồi ngồi xuống trên chiếc ghế mây, chậm rãi nói: “Ta răn dạy đệ, vậy mà đệ lại có khúc mắc trong lòng, u uất chẳng tan? Hay là… không phục?”

Cơ Vị Tưu trước đó vừa mới bị trách phạt, không dám tiếp tục nhổ lông hổ nữa, cũng không dám tự mình đứng dậy. Nghe vậy, y thành thật đáp: “Không dám giấu Hoàng huynh, đệ quả thực có chút không phục.”

“Không phục chỗ nào?”

Cơ Vị Tưu tức giận nói: “Thần đệ sao có thể giống Tiên đế chứ?”

Ánh mắt Cơ Tố bỗng nhiên trở nên sắc bén, hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào Cơ Vị Tưu, cố gắng tìm ra điều gì đó trên gương mặt y. Cơ Vị Tưu cũng ngẩng đầu nhìn lại hắn. Chuyến đi này quả thực đã tổn hao nguyên khí quá nhiều khiến sắc mặt y tái nhợt, dưới ánh mặt trời lộ ra vẻ trong trẻo, lạnh lẽo như ngọc, nhưng đôi mắt kia lại rực rỡ vô cùng, tựa như một quả cầu lửa đang cháy hừng hực.

Cơ Tố thầm nghĩ:… Quả thực không giống với Tiên đế.