Trường dạ như tất, thiêu đăng kế trú(*).
(*) Mô tả sự u ám, dài đằng đẵng của đêm tối, phải thắp đèn để duy trì ánh sáng.
Khánh Hỉ công công ôm tấu chương bước vào điện, thấy Cơ Tố vẫn đang phê duyệt tấu sớ, không khỏi hạ giọng khuyên nhủ: “Thánh thượng, trời sắp sáng rồi, ngài nghỉ ngơi một chút đi… Một lát nữa còn phải lâm triều đấy ạ.”
Cơ Tố tiện tay ném tấu chương lên án, nghiêng người tựa vào long ỷ. Gỗ đàn hương đen nhánh làm tôn lên dáng người cao gầy mà thanh thoát của hắn. Hắn đưa một tay lên chống trán, khẽ nhắm mắt lại.
Khánh Hỉ công công rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Bệ hạ chịu nghỉ ngơi một chút là tốt rồi. Ông ta không khuyên Thánh thượng lên giường nằm, vì đây vốn là thói quen lâu nay của Thánh thượng. Cứ đến giờ này là không muốn lên giường nữa, chỉ tùy ý tìm một chỗ chợp mắt một lát, chờ lâm triều xong rồi mới về bù giấc.
Khánh Hỉ công công hạ giọng nói: “Lão nô xoa bóp cho Thánh thượng một chút nhé? Thư giãn gân cốt cũng tốt ạ.”
Cơ Tố khẽ bật ra một âm tiết từ cổ họng, coi như ngầm đồng ý. Khánh Hỉ công công vội vàng đi rửa tay sạch sẽ trước khi hầu hạ. Thánh thượng rất ưa sạch sẽ, ông ta nào dám chạm vào tấu chương xong liền trực tiếp đυ.ng vào người Bệ hạ. Thấy dưới mắt Cơ Tố thoáng hiện quầng thâm nhạt, ông ta cẩn trọng nói: “Thánh thượng, Hồ thái y đã qua xem lại rồi, chỉ nói tiểu điện hạ là do mệt mỏi quá độ, nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa là không có gì đáng ngại.”
“Thánh thượng mấy ngày nay chạy đôn chạy đáo giữa hai nơi, dù có là chân long trên trời cũng phải có lúc nghỉ ngơi. Xin Thánh thượng lấy long thể làm trọng…”
Cơ Tố nhàn nhạt nói: “Xem ra ngươi cũng to gan hơn rồi.”
Khánh Hỉ công công lập tức chỉnh tề mà quỳ xuống, nhưng tay vẫn không ngừng lại, chỉ là đổi sang xoa bóp chân cho Cơ Tố. Ông ta vừa xoa bóp chân cho Cơ Tố, vừa tiếp tục nói: “Lão nô nào dám, chỉ là thấy Thánh thượng lao lực như vậy, trong lòng thật sự cũng cảm thấy khó chịu. Dù Thánh thượng có lôi lão nô ra chợ xử trảm, lão nô vẫn sẽ nói như thế.”
“Gϊếŧ ngươi còn cần phải mang ra chợ sao?” Cơ Tố thản nhiên hỏi lại, giọng điệu bình thản mà lạnh nhạt.
“Bệ hạ là người đứng đầu thiên hạ, hoàng cung là nơi Bệ hạ cư ngụ, lão nô chỉ e máu của mình sẽ làm bẩn gạch ngói trong cung mà thôi…” Khánh Hỉ công công len lén liếc nhìn sắc mặt Cơ Tố, thấy hắn không có phản ứng gì thì mới yên tâm, mạnh dạn tiếp tục nói: “Thánh thượng vừa mới trách phạt tiểu điện hạ, Tỉnh Ba nói điện hạ mãi đến tận canh ba mới mơ mơ màng màng ngủ được. Ngài ấy vừa giận lại vừa buồn, dù sao điện hạ vẫn còn nhỏ.”
Cơ Tố mày cũng chẳng động, chỉ khẽ nâng tay, ra hiệu cho không cần nói thêm.
Khánh Hỉ công công nào dám tiếp tục cầu tình nữa? Nhưng thấy Thánh thượng dường như cũng có chút dao động, trong lòng ông ta thầm nghĩ, rốt cuộc thì Thánh thượng cũng không thực sự giận tiểu điện hạ.
Theo lời ông ta, tiểu điện hạ như vậy đã là rất tốt rồi. Dù có hơi phóng túng chút, nhưng chẳng lẽ hoàng gia lại không nuôi nổi sao? Tiểu điện hạ tuy mềm lòng, nhưng mềm lòng cũng có cái lợi của nó. Những vị nghịch vương kia cũng rất cứng rắn đấy, tiên đế cũng là người sắt đá vô tình. Một hoàng tộc tốt đẹp lại bị biến thành cảnh cha chẳng ra cha, huynh đệ chẳng ra huynh đệ, đây mà tốyt sao?
Hiện tại, tiểu điện hạ chưa thể san sẻ cùng Thánh thượng phân ưu những chuyện triều chính, nhưng chẳng lẽ cả triều đình bao nhiêu văn võ bá quan như vậy chỉ để làm cảnh thôi sao? Chẳng lẽ mọi chuyện đều phải đích thân Thánh thượng ra tay mới được ư?
Thánh thượng đến nay chưa có con nối dõi, nhưng cũng không nhất thiết phải chọn tiểu điện hạ. Trong tông thân vương phủ vừa mới hạ sinh được mấy vị Hoàng tôn, chọn một người đưa vào kế thừa ngôi vị thì vẫn là huyết mạch hoàng gia. Cứ để tiểu điện hạ luôn tiêu dao vui vẻ như vậy cả đời, sau này khi Hoàng tự kế vị, lẽ nào lại dám làm khó một vị Hoàng thúc vốn chẳng màng đến quyền vị? Chẳng lẽ không sợ miệng lưỡi thiên hạ dị nghị? Dù có muốn hay không, chỉ cần tiểu điện hạ không tạo phản đoạt vị, tân quân cũng chỉ có thể phụng dưỡng y chu toàn. Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?
Nhưng những lời này, ông ta nào dám nói ra miệng, chỉ dám thầm than thở đôi câu trong lòng mà thôi.
Ở bên kia, Cơ Vị Tưu ở Cam Tuyền biệt uyển vẫn còn đang ngủ ngon lành. Dù gì y cũng chẳng vội ra ngoài làm gì, còn kinh thư mà hoàng huynh bắt chép thì để sau hẵng chép. Hồ thái y chẳng phải đã nói y ít nhất phải dưỡng bệnh một hai tháng sao? Cho dù y có chép xong, có giải trừ cấm túc, thì cũng chỉ là đổi sang một nơi khác để tiếp tục nghỉ ngơi mà thôi, vậy thì gấp gáp làm gì? Bây giờ y là bệnh nhân, mà thiên hạ rộng lớn, trừ người chết thì người bệnh chính là lớn nhất, nên ăn thì ăn, cần ngủ thì ngủ!
Tỉnh Ba thấy Cơ Vị Tưu đã ngủ say, liền châm thêm một chút hương an thần vào lư hương, sau đó nhẹ tay nhẹ chân rời đi. Hắn ta đến Cam Tuyền biệt uyển, một là để hầu hạ Điện hạ, hai là để tiếp quản nơi này.
Cam Tuyền biệt uyển chẳng phải nơi đơn giản, những người đứng sau đám hạ nhân trong này có quan hệ chằng chịt phức tạp, động một chỗ là ảnh hưởng đến toàn bộ. Chưa kể, để duy trì một biệt uyển xa hoa thế này, mỗi năm chẳng biết tiêu tốn bao nhiêu bạc. Mà giữa các tầng lớp quản sự, hạ nhân, chẳng ai là không nhân cơ hội bòn rút một phần. Thánh thượng là chủ thiên hạ, không cần để tâm mấy chuyện này, nhưng Điện hạ thì không thể không quan tâm.
Cho dù Thánh thượng đã có chỉ rằng sau này mọi chi tiêu của Cam Tuyền biệt uyển vẫn sẽ lấy từ nội khố, nhưng xét cho cùng thì đây vẫn là sản nghiệp của Điện hạ, không thể cứ mặc kệ. Hiện tại, Thánh thượng sủng ái Điện hạ, lại có Thái hậu nương nương tọa trấn, đương nhiên không sao cả. Nhưng ai có thể nói chắc được tương lai sẽ ra sao? Vậy nên, vẫn phải cẩn thận lo liệu cho chu toàn.
Tỉnh Ba đứng ngoài bình phong, liếc nhìn bóng dáng Cơ Vị Tưu . Điện hạ nói một câu thì dễ, nhưng khổ nhọc lại là phần của hắn ta.
Hắn ta bận rộn suốt đến khi rạng sáng mới miễn cưỡng sắp xếp xong các mối quan hệ của đám người hầu trong biệt uyển. Hắn ta hiện chưa vội thay đổi gì, chỉ cần nắm rõ tình hình rồi sẽ tính tiếp. Tỉnh Ba ăn một chút qua loa, nghe thấy điện hạ bên trong khẽ rên lên một tiếng, biết là điện hạ sắp thức dậy. Hắn ta liền gọi người đến lấy nước rồi vén rèm bước vào, lập tức nhìn thấy Điện hạ đã tỉnh nhưng đôi mắt vẫn còn mơ màng. Tỉnh Ba vắt khăn lau mặt và tay chân cho Điện hạ, lúc này điện hạ mới hoàn toàn tỉnh lại.