Ở nơi đó, y cũng chỉ là một người bình thường, hoảng sợ không biết Nhị ca có thật sự muốn gϊếŧ mình không, cũng đau lòng vì đã vô tình bắt gặp Tam ca đang trò chuyện với ai đó, rồi hắn ta lại không chút do dự đẩy y xuống từ núi giả. Y cũng chẳng nhận ra Ngũ ca, Lục ca luôn tôn sùng hoàng huynh của y cũng có gì đó bất thường. Không nhận ra Tứ tỷ đang âm thầm hạ độc mẫu hậu và y. Lại càng không nhìn thấu Thất tỷ dịu dàng, lương thiện, từ ba tuổi đã được nuôi bên cạnh mẫu hậu, thực ra đã bày một ván cờ, suýt chút nữa hại chết cả mẫu hậu và y, chỉ để giúp Bát ca thay thế vị trí Thái tử.
Người khác mới sống mười mấy, hai mươi năm, còn y thì đã sống thêm hơn hai mươi năm nữa. Vậy mà y vẫn còn ngây ngô chìm đắm trong suy nghĩ: “Xuyên không thành hoàng tử, ta chính là người khai mở thế cục, đời này định sẵn là để hưởng thụ,” vẫn vui vẻ tận hưởng cái gọi là huynh hữu đệ cung(*), vẫn luôn tự nhủ: “Ta chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện được phụ hoàng sủng ái, ai lại rảnh rỗi đến mức nhằm vào ta?” Những người khác thì tâm nhãn và trái tim đều sâu thẳm như nhau, bất kỳ câu nói nào cũng ẩn chứa thủ đoạn, bất kỳ hành động nào cũng tiềm ẩn nguy cơ.
(*) Huynh hữu đệ cung: câu thành ngũ này ý chỉ anh em hòa thuận tôn kính lẫn nhau.
Trong đám người này, y quả thực là rất tầm thường, rất ngu ngốc, cũng rất yếu đuối,... Đây cũng chẳng phải là đánh giá gì khó chấp nhận.
Y cũng giống như hầu hết những người bình thường khác, không quá xuất sắc, không quá tàn nhẫn, không quá ngu ngốc, có chút thông minh… Y chỉ là một người bình thường mà thôi.
Người như hoàng huynh Cơ Tố của y mới thực sự là hiếm có.
Nói ra thì có chút buồn cười, nhưng nhận được một câu đánh giá như vậy từ hoàng huynh, y lại thấy vui vẻ lạ kỳ.Chẳng qua chỉ là bị mắng hai câu thôi. Y nào có ít lần bị hoàng huynh mắng đâu. Quan trọng là… đã vượt qua được cửa ải này. Hơn nữa, y đã cứu được mấy chục mạng người từ tay hoàng huynh!
Điều này mới thứ chân thực nhất.
Người như hoàng huynh y hiểu rất rõ. Phần lớn thời gian, huynh ấy không cần phải diễn cái trò trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu. Nếu bây giờ huynh ấy đã không nói đến chuyện gϊếŧ chóc, vậy sau này cũng sẽ không truy cứu lại chuyện này nữa.
Cơ Vị Tưu hắt hơi một cái, rồi ngồi sâu hơn vào suối nước nóng. thấy phía sau bình phong có bóng người lay động, lập tức kéo một chiếc áo tắm khoác lên, sau đó mới gọi người tiến vào. Không ngờ, người bước vào lại khiến y sững sờ: “Tỉnh Ba?”
Tỉnh Ba là một trong những người hậu thân cận của y, giống như Miên Lý, đều được đưa từ trong cung ra ngoài hầu hạ. Hắn ta lớn hơn Miên Lý một giáp, từng có thời gian hầu hạ bên cạnh hoàng huynh của y.
Miên Lý tinh thông kỳ môn tạp kỹ, y thuật độc dược, nên khi xuất hành, y luôn mang theo Miên Lý ra ngoài, hắn ta hiểu biết nhiều thứ, có thể ứng biến bên ngoài. Còn Tỉnh Ba lại là một nhân tài trong việc quản lý. Một vương phủ to lớn như vậy mà Tỉnh Ba vẫn có thể thu xếp đâu ra đấy, hơn nữa hắn ta còn chính thức nhận quan chức phẩm cấp. Trên có thể thay y viết tấu chương dâng lên triều đình, dưới có thể giúp y quản lý gia sản. Cơ Vị Tưu ở bên ngoài có thể sống thoải mái như vậy, phần lớn là nhờ vào Tỉnh Ba.
Nếu không phải sợ hoàng huynh trách tội, Cơ Vị Tưu đã quỳ xuống nói với Tỉnh Ba: “Nếu công công không chê, Tưu nguyện bái công công làm nghĩa phụ!”
Tỉnh Ba khẽ nheo mắt, khóe mắt thấp thoáng ý cười: “Điện hạ, để thần hầu hạ ngài.”
Cơ Vị Tưu gật đầu liên tục, ra hiệu cho hắn ta đến đỡ một tay, y thực sự chút kiệt sức. Tỉnh Ba thấy vậy liền bước tới, tốc độ không hề chậm, nhưng trên người lại toát lên phong thái ung dung, điềm tĩnh của một công tử thế gia.
Cơ Vị Tưu mượn lực hắn ta dìu, bước vào khu vực nước ấm hơn. Y nghi ngờ vừa rồi mình đã bị lạnh cóng. Y làm ra vẻ khoa trương, nói với hắn ta: “Tỉnh Ba, vừa nãy ngươi có thấy hoàng huynh không? Ta cảm giác lần này huynh ấy thực sự giận ta rồi. Lát nữa ngươi giúp ta viết một bản tấu chương để tạ tội nhé.”
“Điện hạ, xin hãy nhắm mắt.” Tỉnh Ba nhặt lấy chiếc bầu gỗ bên cạnh, chậm rãi dội nước ấm lên đầu Cơ Vị Tưu, giúp y gội sạch mái tóc ướt sũng. Vừa rồi suýt nữa bị chìm, tóc y tất nhiên đã ướt đẫm, giờ đây lạnh buốt cả một mảng. Tỉnh Ba vẫn giữ giọng điệu ôn hòa, kiên nhẫn nói: “Là Thánh thượng sai thần đến.”
Cơ Vị Tưu sống trong hoàng thất bao năm, lập tức hiểu ra hàm ý trong lời hắn ta. Trong lòng y thầm than: Chậc! Hoàng huynh trước đó còn nói sẽ để ta đi Giang Nam! Giờ lại gọi cả Tỉnh Ba đến đây, rõ ràng là chưa từng có ý định cho ta đi! Nếu thực sự muốn thả ta đi, thì gọi Tỉnh Ba đến làm gì chứ?
Cơ Vị Tưu nhắm mắt ngồi yên, mặc cho Tỉnh Ba giúp mình gội rửa, tiện miệng than thở: “Hoàng huynh còn phạt ta chép Kinh Kim Cang một trăm lần. Ta nghe xong còn thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ may mà huynh ấy không bảo ta chép Địa Tạng Kinh, nếu không e rằng cả đời này ta cũng đừng mong rời khỏi Cam Tuyền biệt uyển…”
Kinh Kim Cang chỉ có hơn năm nghìn chữ, còn Địa Tạng Kinh dài đến cả mười vạn chữ. Đừng nói đến việc phải chép nắn nót từng nét bằng bút lông trên giấy sạch không tì vết, ngay cả nếu chỉ gõ bằng bàn phím máy tính theo bản có sẵn, e rằng cũng phải mất mấy ngày mới xong nổi mười vạn chữ ấy.
“Điện hạ lại nói đùa rồi.” Giọng Tỉnh Ba vương ý cười, dịu dàng ôn hòa: “Điện hạ nghỉ ngơi một chút đi…”
Cơ Vị Tưu lập tức hiểu ra hàm ý trong lời hắn ta, nếu không thì sao lại khen Tỉnh Ba lợi hại chứ? Y liền nâng cao giọng, giận dữ nói: “Ta nghĩ không ra!”
“Ồ?” Tỉnh Ba hỏi ngược lại: “Điện hạ lo lắng chuyện gì vậy?”
Cơ Vị Tưu lớn tiếng kêu lên: “Tỉnh Ba! Ta thực sự kém cỏi đến vậy sao? Hoàng huynh còn nói ta giống phụ hoàng! Huynh ấy vậy mà lại nói ta giống phụ hoàng ! Ta giống ở chỗ nào chứ?”
Nếu để hoàng huynh biết y sau khi bị trách mắng chẳng những không tự kiểm điểm, cũng không hề ủ rũ buồn bã, mà còn vỗ tay mừng rỡ, cười cười nói nói thế này, thì một trăm lần Kim Cang Kinh e rằng thật sự sẽ biến thành một trăm lần Địa Tạng Kinh mất thôi.
Cuộc đời như vở kịch, tất cả đều nhờ diễn xuất.
… Qua được thì coi như đã xong!