Chương 31

Thực ra, đã nói đến mức này, Cơ Vị Tưu hiểu rằng chuyện này gần như đã được định sẵn. Những gì hoàng huynh của y quyết định, hiếm có ai có thể thay đổi được, huống hồ đây chỉ là chuyện nhỏ, gϊếŧ hai, ba chục kẻ không đáng nhắc đến trong mắt hắn.

Nhưng Cơ Vị Tưu vẫn không cam lòng, chung quy là vẫn không thể trơ mắt nhìn hai, ba mươi mạng người cứ như vậy vì y mà ra đi. Cằm y bị nắm chặt đến đau đớn, nhưng y cũng không dám tránh tay của hoàng huynh.

Ánh mắt Cơ Tố thâm trầm, Cơ Vị Tưu không dám nhìn thẳng vào hắn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, y lại nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, hùng hồ nói: “Hoàng huynh cũng đã nói, đệ là thân vương, bọn họ chẳng qua chỉ là một đám hạ nhân chưa từng thấy qua thế gian. Đệ đường đường là một vương gia, lời đã nói ra, bọn họ nào có dám cãi lời?”

“Nếu hoàng huynh trừng phạt bọn họ, chẳng phải sẽ khiến cả viện này coi lời đệ như gió thoảng bên tai sao?” Cơ Vị Tưu nói vậy, trong mắt thoáng hiện chút áy náy: “Là đệ nhất thời sơ suất, lần sau nhất định sẽ cẩn trọng hơn… Đệ cũng không ngờ mình bị thương nặng đến vậy. Rõ ràng đệ đã tỉnh, nhưng lại không thể cử động… Hay là mời Hồ thái y đến khám lại cho đệ một chút đi, hoàng huynh?”

Cơ Tố ánh mắt lạnh lùng, bóp cằm y, nghiêng trái nghiêng phải quan sát một hồi, khóe môi nở một nụ cười lạnh: “Trước kia thật không nhận ra cái lưỡi này của đệ lại linh hoạt đến thế đấy.”

“Còn lời gì nữa thì nói nốt đi.”

Cơ Vị Tưu sợ muốn chết, nhưng vẫn gắng gượng nói tiếp: “Hoàng huynh, dù sao đệ cũng vừa trải qua một cơn trọng bệnh nên cũng muốn tích chút âm đức thôi…”

Lúc này, nếu y dám nói rằng đám hạ nhân chết vì mình sẽ khiến lòng y bất an, hoàng huynh chắc chắn sẽ bắt thêm càng nhiều người nữa. Dù cho đó là những người ở Cam Tuyền biệt uyển hay người bên cạnh y, đều sẽ gϊếŧ từng kẻ một ngay trước mặt y. Chỉ đến khi y có thể nhìn mà không chớp mắt, mới chịu nói ngừng.

Có lẽ cũng chẳng cho ngừng, gϊếŧ hết đám người này rồi thì vẫn còn đám khác, chỉ là một đám hạ nhân mà thôi, có đáng là gì chứ?

Trong lòng Cơ Tố, hạ nhân chỉ là “hạ nhân”, đúng như cái tên, dùng để hầu hạ người khác, chứ không phải là người để hầu hạ. Bọn họ chẳng qua là mấy món đồ biết đi mà thôi, có khi một cọng cỏ trong ngự hoa viên còn quý giá hơn bọn họ vài phần. Chủ nhân có thấy đau lòng hay tiếc nuối khi tùy tiện ngắt đi một cọng cỏ tầm thường trong vườn nhà mình không? Có lẽ là không.

Vậy nên Cơ Tố sẽ không thấy đau lòng, mà hắn cũng cho rằng Cơ Vị Tưu không nên có cảm giác đó.

Quả nhiên, chỉ nghe thấy Cơ Tố lạnh lùng nói: “Chẳng qua chỉ là mấy tên hạ nhân, cũng đáng để đệ phải khổ sở cầu xin hết lần này đến lần khác sao?”

Ánh mắt của Cơ Vị Tưu khẽ động, giọng nói vô thức mang theo chút cầu khẩn, nhưng nửa chữ “không đành lòng” cũng không dám nhắc đến, chỉ nói: “Không phải đệ đang cầu xin… Hoàng huynh để đệ xuống Giang Nam chẳng phải cũng là để cầu phúc cho mẫu hậu, mong mẫu hậu phượng thể an khang sao? Thấy máu chung quy vẫn là điềm chẳng lành.”

Cơ Tố nghe vậy lại lạnh lùng cười một tiếng, Cơ Vị Tưu nghe thấy chỉ cảm thấy da đầu tê dại, không dám nói thêm lời nào. Y sợ rằng nếu còn mở miệng, hoàng huynh có khi sẽ ra lệnh lôi y xuống đánh chết cùng với đám hạ nhân kia. Chợt có một cơn gió nhẹ lướt qua trước mặt, y ngẩng lên liền thấy Cơ Tố đã đứng dậy, chậm rãi bước lên bờ: “Đệ đã nói muốn cầu phúc cho mẫu hậu, vậy thì chép một trăm lần Kinh Kim Cang dâng lên trước Phật tổ đi.”

Cơ Tố không ngoảnh đầu lại mà nói: “Thuỵ vương, quả là có phong thái của Tiên đế.”

Cơ Vị Tưu nhìn theo bóng lưng Cơ Tố. Khánh Hỉ công công vội vàng ôm áo choàng bước tới, nhưng Cơ Tố thậm chí không thèm liếc mắt một cái, cứ thế nhấc chân rời đi. Khánh Hỉ công công quay đầu lại, nhìn Cơ Vị Tưu với ánh mắt hận sắt không thành thép, rồi nhanh chóng đuổi theo.

Cơ Vị Tưu trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng nở một nụ cười khổ… Xem ra lần này hoàng huynh của y thực sự nổi giận rồi.

“Quả là có phong thái của Tiên đế”... Phụ hoàng của bọn họ, nào có phải là người tốt lành gì. Con người vốn dĩ tham lam, mà loại như phụ hoàng bọn họ lại càng như thế. Thừa kế một đất nước giàu có, thanh bình, suốt thời gian trị vì mưa thuận gió hòa, chẳng gặp thiên tai, dù có vài tên tham quan vô lại, nhưng nhìn chung thì cũng chẳng có khó khăn gì. Còn có hiền thê, mỹ thϊếp, con cái đầy đàn, trưởng tử tài đức, ấu tử luôn quấn quýt bên gối. Mọi thứ ông ta đều có rồi, đương nhiên là mong muốn đời này mãi mãi không đổi thay.

Vậy nên ông ta lại bắt đầu truy cầu sự trường sinh.

Đừng nói gì đến chuyện tìm tiên vấn đạo, cầu thần bái Phật, hay uống mấy viên đan dược chứa thủy ngân, chu sa… Ngay cả một bát mì nấu từ tim đồng tử, máu trinh nữ trộn với gân cốt của lão nhân trường thọ, Tiên đế cũng có thể mặt không đổi sắc mà ăn hết.

Cho đến khi ông ta ăn đến mức biến mình thành kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ, vẫn còn hoang tưởng rằng bản thân có thể trường sinh bất tử. Lúc này, ông ta chẳng còn cần một vị Thái tử hiền minh xuất chúng nữa nhưng lại không muốn mang tiếng bức chết cốt nhục. Vậy nên, ông ta ngấm ngầm ra tay, xúi giục các hoàng tử khác chèn ép Thái tử. Hôm nay đồn rằng Thái tử dùng vu cổ, ngày mai lại nói thiên tai là do Thái tử vô đức mà ra… Nếu không thì Thái tử làm sao có thể đi đến bước gϊếŧ cha đoạt vị?

Rõ ràng có thể danh chính ngôn thuận kế thừa hoàng vị, có thể khai mở một thời đại huy hoàng, lưu danh sử sách… Ai lại muốn mang trên lưng cái danh gϊếŧ cha đoạt vị chứ?

Không ai muốn phải đi đến bước này, kể cả hoàng huynh Cơ Tố của y.

… Hoàng huynh đây rõ ràng là đang muốn mắng y ngu xuẩn, nhu nhược.

Cơ Vị Tưu khẽ nhếch môi, chậm rãi nở nụ cười, y rất thản nhiên. Nếu đổi lại là một thiếu niên bình thường vừa trưởng thành, có lẽ sẽ tức đến mất ngủ mấy ngày liền nhỉ?

Nhưng y thì khác, y chẳng hề cảm thấy buồn bã chút nào. Y vẫn luôn biết rõ bản thân mình đang ở đâu, có địa vị gì . Y sống trong hoàng thất mười tám năm, đã tận mắt chứng kiến sự tàn khốc và hiểm ác của cuộc tranh đoạt hoàng vị này. Ai ai cũng cho rằng y còn nhỏ, lại phải duy trì bề ngoài huynh đệ hòa thuận, nên trên mặt lúc nào cũng tỏ ra hiền hòa với y.

Ví dụ như Nhị ca luôn cười tủm tỉm dẫn y đi cho cá ăn, đợi đến lúc chơi vui nhất thì lại dùng giọng điệu dụ dỗ mà nói: “Nhảy xuống đó chơi vui lắm, Tưu nhi có muốn thử không?” Nói xong, lại làm như chẳng có chuyện gì, cười bảo chỉ đùa với y mà thôi.

Tam ca còn tàn nhẫn hơn một chút. Bình thường hắn ta đối với y là tốt nhất, luôn dịu dàng, hòa nhã, yêu thích sông núi, thế mà hắn ta lại mới là kẻ giấu mình sâu nhất. Lần đó, nếu không phải hoàng huynh kịp thời tìm được y, có lẽ y đã thối rữa trong núi giả rồi. Đến tận bây giờ, trên lưng y vẫn còn một vết sẹo, chính là vết bị cắt phải khi rơi xuống khỏi núi giả. Xem như y mạng lớn! Chỉ bị rạch rách lưng, không gãy cột sống, cũng không gãy tay gãy chân, đầu cũng không va vào đá.

May là lúc nhỏ được nuôi dưỡng tốt, nên bây giờ vết sẹo đó cũng chẳng còn rõ nữa.