Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bọn Hắn, Tất Cả Đều Hối Hận

Chương 5: Đưa Cô Trở Về Nhà

« Chương Trước
Ba ngày trôi qua là hai ngày gà bay chó sửa nhất trong cuộc đời Đông Tử.

Bởi vì tác dụng của thuốc khiến anh đành nằm yên một chỗ, không động đậy được bất đắc dĩ đành để cô bé chăm sóc mình nhưng Lâm Di hành động khác hoàn toàn với trong suy nghĩ của anh.

Nghĩ tới đây, mặt chủ nhân của Đông gia đen như đít nồi. Đầu tiên là đồng hồ sinh học khác biệt hoàn toàn với Lâm Di, nhờ cô mà giờ giấc của anh thay đổi hoàn toàn thậm chí tới trình độ đầu óc thường xuyên lâng lâng trên mây.

Tối con bé thức đến mười hai giờ đêm để ngồi giã cỏ, xin lỗi là giã thuốc mới đúng. Làm hại anh cũng không chợp mắt ngủ được.

Ngủ được tầm khoảng bốn tiếng, thì cái phòng vang lên tiếng nắp chảo beng beng.

Đông Tử: !!!!!

Bộ con nhóc này là gà hay sao mà thức sớm vậy. May là phòng có cách âm nếu không anh sợ người ta xông vô hội đồng cả hai người, sáng sớm giờ Dần đã không cho người khác ngủ ngon.

Hơn nữa, con bé giống hệt người thu nhận đồ cũ cùng người cắt cỏ vậy, quành đi quành về liền thấy tha một bãi cỏ lá về hoặc nồi niêu xoong chảo cũ. Sau đó liền dành cả một ngày sờ mó đâm giã cỏ.

E hèm không phải cỏ là thuốc, cũng may là nhóc đó chỉ bôi cho anh ngày đầu tiên còn hai ngày sau thì để cho anh tự khỏi. Quả thật, Đông Tử không có gan thử mấy món đồ của Lâm Di nhặt về.

Đến ngày thứ ba thì thuốc hết tác dụng, anh có thể cử động bình thường, Đông Tử vừa cầm điện thoại vừa liếc nhìn cô bé giả vờ ngoan ngoãn đứng đối diện mình, đôi mắt tròn xoe chớp chớp cố gắng tỏ vẻ đáng yêu.

Chờ một lúc lâu thì hai ba chiếc xe nhanh chóng chạy về phía Lâm Di. Kíttt. Âm thanh phanh gấp chói tai của dàn xe hơi vang lên. Một thanh niên tóc nâu tuấn tú vội vàng mở cửa lao ra tiến tới chỗ Đông Tử đang đứng, một tay cầm khăn vờ lau khoé mắt, tay còn lại đặt lên trên ngực.

"Ông chủ, để ngài đợi lâu rồi, thuộc hạ lo cho người gần chết, tim lúc nào cũng bất an, lo sợ."

Biểu cảm khóc lóc quá lố khiến Lâm Di không nhịn được có chút bài xích lui về sau bước nhỏ.

Một bàn tay to lớn đỡ lấy lưng của cô, chưa đợi hồn cô quay về thì Đông Tử đã nhấc cô lên, bế cơ thể nhỏ nhắn ôm vào lòng mặc kệ sự dơ bẩn và hôi thối của cô.

"Di Đi, đừng để ý chú đấy, chú ấy tinh thần không được ổn cho lắm. Con có thể gọi chú ấy là Đông Mạc Hàn."

"Oh, cục bột đen nào đây?"

Ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, Lâm Di cũng ngơ ngác theo, theo kế hoạch ban đầu cô chỉ nghĩ Đông Tử sẽ đưa cô một số tiền sau đó sắp xếp để cô đi học mà thôi. Tình hình gì đang xảy ra vậy??

Đông Tử dường như vẫn chưa đủ hài lòng với sự ngu đần của Lâm Di, anh nhẹ nhàng quăng ra thêm một quả bom nữa oanh tạc tất cả mọi người ở đây bao gồm cả Lâm Đi.

"Đông Di, con gái của tôi."

"Cục bột này là con gái, khoan đã ý cậu nói là nhận nuôi con gái?"

"Ừm."

Đùng đoàng. Tiếng sấm chớp ngang tai, đánh người chết đứng. Đông Mạc Hàn cùng Lâm Di, bây giờ phải gọi là Đông Di, trợn to mắt há hốc mồm không thể tin được mà nhìn Đông Tử.

Đợi Đông Di phản ứng lại mới khó xử lắp bắp lên tiếng:

"Chú..."

"Gọi cha."

"Cha, không phải, chú, chúng ta không có giao kèo như vậy."

Đông Tử thở dài, xoa xoa cái ổ rơm ổ gà trên đầu cô bé, nghiêm mặt nói:

"Ngoan, bé con, con còn nhỏ, con cần người bảo hộ, không cần phải trưởng thành tới nỗi như vậy. Về nhà với ta, ta đủ khả năng chăm sóc tốt cho con."

Hai má Đông Di đỏ bừng, cô cảm nhận được thành ý qua lời nói của người đàn ông cao lớn đang ôm cô, hốc mắt không kiềm nổi mà rơi xuống liên tục từng giọt nước mắt, cái mũi vì khóc đến nghẹt ửng đỏ thút thít.

Đông Tử đau lòng giật lấy cái khăn tay của Đông Mạc Hàn còn đang ngẩn tò te, dịu dàng lau đi nước mắt cho cô.

"Thật là..."

"Mỏng manh yếu ớt."

"Di Di có đồng ý không? Nói cho baba nghe."

Đông Di khóc đã rồi thì ngượng ngùng gật đầu, sau đó cô nhanh chóng úp mặt làm đà điểu, bỏ qua ánh mắt chăm chú của người xung quanh.

Thấy phản ứng của cô, Đông Tử khẽ nhếch môi cười, tia sáng tình cha lấp lánh đánh mù mắt những kẻ còn lại. Anh cẩn thận ôm Đông Di bước lên xe, hành động đó tựa như ôm trân bảo vào lòng, không hề có chút ghét bỏ.

"Di Di, cha đưa con trở về nhà, nhà của chúng ta ở phía Tây, khá là xa nơi này. Con có gì hay có người nào cần gặp không? Có khả năng mãi mãi sẽ không có cơ hội quay trở lại đây."

Đông Di chợt khựng một chút rồi kiên quyết lắc đầu.

"Dạ, không có."

"Vậy thì đi thôi. Ngủ một chút khi nào lên phi cơ sẽ gọi con dậy."

Đông Di ngoan ngoãn gật đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại. Ở trong lòng người cha mới này, không hiểu sao làm cô trở nên thả lỏng, chìm vào giấc ngủ say.

Cha cô đưa cô trở về nhà, hình như cô đã mong ước câu đó từ rất lâu rồi.
« Chương Trước