Lâm Di nghe vậy cũng không giật mình, cô vờ ngại ngùng ngó quanh dọc một hồi mới nhìn đối phương gật đầu rồi lên tiếng:
"Chú thấy đấy, cháu mồ côi thiếu thốn, vừa nhìn liền biết chú là người giàu, chi bằng giúp chú xong cũng sẽ được thưởng hậu hĩnh, với lại..."
Nói tới đây, Lâm Di dừng một chút, hai lòng bàn tay không nhịn được chà xát vào nhau, cười vui vẻ đối mặt Đông Tử:
"Cháu muốn đi học nhưng cần có người bảo hộ, trực giác nói với cháu rằng chú không phải người xấu. Chú có thể làm người bảo hộ cho cháu không."
Đông Tử có chút trầm mặc làm Lâm Di hoảng sợ, cô bất tri bất giác thu lại nụ cười, co quắp bất an. Dù không hiểu tại sao nhưng cô lại tin tưởng vững chắc người trước mắt sẽ giúp đỡ cô.
Bản thân có phải hay không quá vội vàng? Yêu cầu của cô đúng thật hơi quá đáng vì nếu vậy chả phải ép người ta chịu trách nhiệm tới khi cô trưởng thành sao. Không được phải sửa lại.
Nghĩ tới đây, Lâm Di cẩn thận quan sát Đông Tử, yếu ớt nói:
"Chú không cần lo lắng đâu ạ, trước khi trở thành người bảo hộ của cháu, cháu sẽ ký giao ước với chú. Chỉ cần chú đứng tên để cháu được đi là đủ rồi, nếu như sau này cháu có thành tựu, cháu lập tức trả ơn."
Đông Tử nghe xong đầu óc lập tức liền đình trệ ngạc nhiên, vốn dĩ anh còn đang suy nghĩ mục đích tiếp cận của đứa trẻ này, không ngờ nhóc con lại thật sự đơn giản chỉ cần như vậy, thậm chí còn suy xét mọi thứ để triệt để không làm phiền hay quá dính líu tới anh.
Giao ước, có tý tuổi đầu mà đã hiểu nhiều đến như thế.
Phải biết giao ước là thứ cực kỳ quan trọng liên quan tới tinh thần của một người, nếu như làm trái nhẹ thì bị ngu dại về sau nặng thì lập tức bị sét đánh chết.
Đông Tử cảm giác được đứa nhỏ rất bài xích với việc ký giao ước nhưng vẫn đem ra để đàm phán với anh. Đông Tử khó khăn ngẩng đầu lên chăm chú nhìn đôi mắt cô, tựa hồ muốn biết cô đang thực sự cần gì.
"Đi học, quan trọng như vậy sao? Ngược lại nếu cháu lựa chọn không đi học, chú có thể nuôi cháu cả đời. Chọn một trong hai đi, an nhàn cả đời đâu có tệ. Phải không?"
Lâm Di nghe vậy không nhịn được nhẹ mím chặt môi, lắc đầu.
"Không đi học tiến bộ, sẽ mãi mãi yếu ớt, mãi mãi bị kẻ thù đạp dưới chân. Cháu biết chú là ai cũng giống như không biết, thứ cháu cần chỉ như vậy thôi."
Hít hơi thật sâu, Đông Tử hệt như thấy ảo giác về một cô gái đã lâu không gặp trên người đứa trẻ. Năm đó, cô ấy cũng khuyên anh giống như vậy.
Thằng nhóc này không đơn giản.
"À chú đừng động đậy, để cháu băng tạm vết thương cho chú."
Ánh mắt Lâm Di sáng rực nhìn chằm chằm vết thương trên người Đông Tử hệt như nhìn chuột bạch, tuy lúc cứu ông ấy đã được cô quấn sơ để chặn máu nhưng nó chỉ là giải pháp tạm thời, mất máu nhiều không tốt cho sự hồi phục.
"Thằng nhóc con nghe chú nói, cháu đừng có manh động."
Lâm Di mặc kệ ai đó từ chối, cô đem một đống chất nhầy cây màu xanh đã được bầm nát vội vàng đắp lên vết thương còn đang chảy máu. Đừng chê mấy cây này, cô khó khăn lắm mới ăn trộm, thu được ở mấy khu rừng, công viên nhỏ quanh đây đấy.
Đông Tử: !!!!
"Chú yên tâm, không chết được, ở bên ngoài da thôi."
Anh quyết tâm sau này phải dạy dỗ tốt thằng nhóc trước mắt, không để nhóc này đắp cây lung tung khiến người ta chết được.
Ngước đầu, Đông Tử trông thấy Lâm Di nhoẻn miệng cười ngồi xổm xuống bên cạnh anh.
"Chú đừng nói thằng nhóc hoài, cháu là con gái đấy, cháu không có con chim hót líu lo đâu."
Phụt. Đông Tử nhịn không được sặc ho khụ khụ. Con m* nó quá thô bỉ rồi.
Điều này không thể trách Đông Tử hiểu lầm, xem có giống nữ không? Cơ thể gầy gò đen nhẻm, tóc cắt ngắn cụt ngủn, đồ áo thun mặc hệt con trai, tướng tá không dịu dàng nết na, chỗ nào nhìn ra được là con gái?
Giờ đây, Đông Tử mới chân chính quan sát kỹ bề ngoài của Lâm Di. Con bé mới bao tuổi đây, giọng anh hơi khàn đi:
"Mấy vết trên người cháu từ đâu mà có?"
"Đánh nhau giành đồ ăn hoặc là bị người đánh. Giờ thì cháu không còn phải đánh nhau nữa, cháu có tiền rồi. Có người thương tình giúp đỡ cho cháu nên bây giờ cũng tốt lắm."
Đông Tử hơi trầm mặc bỗng anh cảm thấy vết thương trên người mình êm dịu hẳn, con đau rát không còn chút nào nữa.
Ừm, quả thật con bé có chút bản lĩnh.
"Nhưng mà chi phí thuốc men, cháu vất vả lắm mới tìm được thuốc cho chú, bỏ qua chi phí săn sóc chữa trị, chú chỉ cần trả tiền cho đống xanh bùi nhùi này là được."
Xin cho phép anh rút lại lời khen khi nãy!!
Đông Tử nhịn không được máu trả giá bắt đầu nổi lên, không thể để con nhóc bắt chẹt mình được.
"Chú trả một nửa, cái này không phải đi mua, không đáng giá bao nhiêu tiền."
"Chốt kèo."
Cảm giác bị hố thật mạnh.