Chương 3: Duyên Phận

Dù các bên đang loạn cào cào lên vì tìm kiếm Lâm Di thì điều đó cũng chẳng liên quan hay ảnh hưởng chút gì tới cô vì bọn họ làm gì tìm được người.

Người đang được thương nhớ rất nhiều thì hiện tại, ngay lúc này đang dùng vẻ mặt si mê cộng ngu ngốc nhìn trai ngoan nhà người ta chằm chằm, trên tay Lâm Di thì cầm chặt bịch tiền cùng vài cái bánh hấp còn đang nóng hổi.

Trước mặt, đối diện cô là cậu bé dáng dấp chừng sáu hoặc bảy tuổi, hơn Lâm Di tầm một tuổi, đôi mắt xám bạc đặc trưng trông như sương mù mờ ảo, huyền bí, màu tóc xanh nhạt nổi bật dòng máu Luân gia. Dẫu tuổi còn nhỏ, ánh nhìn lại ẩn chứa sự sắc bén làm người khác e ngại, khí thế tựa thần minh từ trên cao không để ai vào mắt. Tuy nhiên, thứ hấp dẫn ánh mắt Lâm Di nhiều nhất là khuôn mặt tuyệt sắc kia, ngũ quan không góc chết mặc dù vẫn còn non nớt.

Phiên bản nam thần đẹp trai nhất hành tinh khi tuổi còn nhỏ!!!

Mấy thứ trên tay đều được cho bởi cậu ấy chỉ vì đơn giản giúp đỡ cậu tìm đường tới khu đô thị thoát khỏi khu phố nghèo, Lâm Di cảm thán không ngờ mình cũng gặp cảnh thường thấy trong tiểu thuyết, công tử gia đi lạc cần giúp đỡ, cậu ta còn nhìn trúng ngay cô và còn nhờ cô.

Ai mà chịu cho được, nhất là trai đẹp còn tốt bụng cứu cô qua kiếp nạn sắp đói chết, quả thật càng nhìn càng thêm đẹp.

"Thiếu gia, thằng nhóc này có phải ngu rồi không?"

Tên thị vệ bên cạnh dè dặt, cẩn thận hỏi chủ nhân của mình, hình ảnh thẫn thờ của Lâm Di đã duy trì được vài phút rồi cơ mà điều làm gã ngạc nhiên chính là thiếu gia nhà mình vẫn kiên nhẫn chờ đợi thằng nhóc này đáp lời, đây quả thật là chuyện ngàn năm hiếm có.

Luân Ninh Tử nhàn nhạt nhìn thoáng qua thị vệ làm gã có chút ngượng ngùng, sau đó cậu mới chậm rãi cất lời:

"Chăm sóc tốt bản thân."

Dứt lời người liền lập tức lên xe rời đi, để lại Lâm Di còn ngơ ngác chưa tỉnh hồn. Đến khi tỉnh lại rồi, bóng dáng xe đã biến mất thì cô vẫn không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Quá hấp dẫn, trên dưới toàn thân đều không nhịn được muốn thân cận, huống hồ đối với cô, cậu ấy là người có ơn với cô vô cùng lớn bây giờ đấy.

Mặc dù vậy, Lâm Di khẽ cười khổ, giơ bàn tay gầy gò đen nhẻm lên trước mặt ngó. Làm sao xứng?

May mắn cho cô đang ở thành phố lớn, người qua lại tấp nập, dẫu có người kỳ thị cô nhưng không có chuyện cướp bóc hoặc lưu manh đến gây khó dễ với số tiền cô vừa nhận được. Luân Ninh Tử không biết rằng số tiền này rất lớn, cô cũng chọn cách im lặng. Nó giúp cô thuê một căn phòng trọ nhỏ, ăn no được vài tháng, thậm chí còn có thể đăng ký vào trường học, nhận học bổng.

Bồ tát sống của cuộc đời cô, Ninh Tử.

Đang lúc hưng phấn, Lam Di chợt nhận ra vấn đề nghiêm trọng, không có người bảo lãnh sẽ không thể đăng ký, tìm đâu ra ai đáng tin chịu giúp đỡ cô đây.

"Thôi kệ, cứ đi tìm hiểu xung quanh trước, lỡ mình may mắn tìm được ai đó có tấm lòng tốt thì sao."

Cứ như vậy Lâm Di cứ đi vòng quanh tìm kiếm cho tới khi tối hôm nọ, cô không chỉ tìm mà còn lụm được người về nhà mình!!!

Lâm Di dè chừng nhìn người đàn ông hô hấp khó khăn trong căn phòng vốn dĩ chật hẹp, hai người chen chúc trông có vẻ làm người đàn ông càng thêm thiếu oxi. Thực ra, cô biết thân phận người này, ha hả thế giới quá tròn, lại gặp người quen còn sẵn tiện cứu ông ấy.

Đông Tử, nam nhân thuộc hội buôn bán phía Tây, từng hỗ trợ buôn bán trao đổi nguyên vật liệu với các con cháu thế gia, là người có tiền, sự việc quan trọng phải nhấn mạnh nhiều lần.

Quay về vài tiếng trước, Lâm Di theo thói quen thăm dò ngóc ngách nẻo đường phố thì ngửi được mùi máu, lúc đầu chỉ vì tò mò núp đằng sau thùng rác ngó vô, xui xẻo thế nào bị người ta phát hiện gọi một tiếng, định bụng vọt lẹ chạy đi thì cô bỗng thấy giọng quen quen, ngó đầu xem lại thì ra quen thật.

Lúc đầu, Lâm Di không có ý định cứu người này, cô hiểu tình cảnh của mình, xen vào chút chuyện đôi khi ngược lại hại chết chính mình nhưng sau khi thấy người nọ cười rồi chấp nhận số phận đi chết thì cô chịu không nổi. Thế là dùng hết sức trâu sức bò của mình đỡ người đàn ông chạy đi, may thay khí lực của cô lớn, hai người rời đi nhanh chóng nếu không Lâm Di không dám tưởng tượng chuyện xấu gì sẽ xảy ra.

Bồ tát sống Ninh Tử, lập lại lần thứ n.

Tay bất giác sờ lên cái đầu xơ xác của mình, Lâm Di tuyệt đối không thừa nhận vì cái xoa đầu và quan tâm của Đông Tử ở kiếp trước.

Cô thở dài quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt tràn đầy phòng bị của người đàn ông, bởi vì do tác dụng của thuốc phát huy khiến Đông Tử động đậy khó khăn, giọng nói cũng trở nên thều thào yếu ớt:

"Cậu nhóc, sao lại cứu chú? Cháu có mục đích phải không?"

Tác giả: "Lâm Di, chị bớt thờ cúng anh nhà là bồ tát sống đi, đổi qua lãng mạn một chút, dù sao ảnh chỉ lương thiện với mình chị."

Lâm Di: !!!!

Lâm Di: "Tôi còn nhỏ, tôi chưa được yêu đương, không thể xưng hô bậy bạ."

Tác giả: ?????