Buổi đêm lạnh giá, thân ảnh nhỏ nhắn không ngừng xới rác lên tìm kiếm, mùi hôi thối nồng nặc làm trán Lâm Di hơi nhăn lại nhưng ít nhất vẫn đỡ hơn lúc trưa, trưa nóng nhiệt độ cao khiến mọi thứ phân hủy nhanh hơn, mùi cũng khó chịu hơn.
Một lát sau, Lâm Di cười vui vẻ cầm thùng sơn có nắp bịt kín ra. Sau khi nhìn ngó cẩn thận xung quanh, cô mới lén lút chạy trở về khu dãy nhà tàn phá và hoang vắng, chui lỗ hẹp vô phòng gác trống.
Các toà nhà ở đây bị khoá cửa, niêm phong chặt chẽ nên khó ai vào được, chỉ có thân hình gầy gò hiện tại của Lâm Di mới qua được cái lỗ thủng nhỏ phía sau phòng gác này.
Tuy lâu lâu vẫn có vài tên tội phạm nguy hiểm ghé tới, nhưng chúng hiển nhiên bỏ qua chỗ cô trú, bởi vì hoàn cảnh của nó là tệ nhất và còn có camera vẫn còn hoạt động trước cửa.
Người nghèo khó trong khu vực này đều ngầm hiểu chỗ cô ở hiện tại rất dễ chết người nên đều tranh thủ tránh xa nó nhất.
Dù vậy, đối với Lâm Di tìm được nơi này là vận may cao nhất cô có được. Có nơi che mưa chắn gió còn có mấy bộ đồ cũ bị bỏ lại, quấn thành cái mềnh dày vượt qua gió lạnh. Chỗ nguy hiểm nhất cũng là chỗ an toàn nhất, Lâm Di tin rằng chỉ cần cẩn thận một chút, với kinh nghiệm của cô rất khó để ai đó phát hiện ra chính mình.
Hiện tại, Lâm Di rất hưng phấn tranh thủ mở nắp thùng sơn ra, sáng nay cô ngồi canh ở bãi rác phát hiện có tới hai ba thùng sơn rớt ra từ tàu bay chở rác, điều vui mừng hơn là chúng được đóng nắp kỹ càng, bỏ qua vấn đề hơi cũ sờn do quá hạn sử dụng thì mọi thứ đều ổn.
Chắc là chủ nhân của nó dọn kho sẵn dọn luôn đống đồ phế không xài được nữa.
Lâm Di hơi ngẩn người nhìn sơn màu trắng đυ.c, vô thức sờ lên mái tóc dài màu đen đặc biệt. Lâm gia, gia tộc lớn có mái tóc đen thuần duy nhất, những đứa trẻ trực hệ, thuần huyết của họ mới có được nó. Đôi mắt nâu của cô ẩn chứa cảm xúc hỗn loạn, căm hận cùng khát khao. Nếu vứt bỏ nó từ nay Lâm Di không còn thuộc về Lâm gia, trở thành một người xa lạ có thể không bao giờ gặp mặt.
Lâm Di cẩn thận ngửa đầu ra sau, lấy cái ly cũ nhỏ múc nước sơn giội lên tóc, bên dưới cũng có một cái thau hứng lấy nước sơn chảy xuống.
Mặc kệ cảm giác đau rát và không thoải mái truyền tới, Lâm Di vẫn cắn răng xối đi xối lại vài chục lần cho đến khi chắc rằng mái tóc màu đen đã được màu sơn trắng che đi mất.
Nằm kề đầu trên miệng thau, cảm giác ngứa ngáy rõ ràng trên da đầu khiến cô khó thể ngủ được. Lâm Di lẳng lặng ngước xem trần nhà, tự hỏi kế tiếp nên làm gì để sống xót.
Cũng may cơ thể trẻ nhỏ mau mệt, chưa nghĩ xong thì thoáng chốc cô đã kéo cơ thể xuống, nhích đầu ra khỏi thau, bỏ qua sự ngứa ngáy khó chịu dần dần ngủ thϊếp đi.
Đến khi Lâm Di tỉnh dậy thì sơn đã khô cứng hết. Cô tiếc nuối giơ tay cầm cây kéo xỉn màu đồng lên, dứt khoát cắt ngắn tóc hết mức có thể. Sờ lên cái đầu tóc ngắn cun củn không đều nhấp nhô, đông cứng xơ xác.
Chê.
Một sự ghét bỏ to lớn với cái đầu của mình khiến Lâm Di hận không cạo trọc nó luôn.
Đứng dậy thở dài, dù sao thì như vậy vẫn khiến cô thấy an toàn hơn chút. Người bác kia...
Nghĩ tới đây, Lâm Di khó mà ngăn được sợ hãi và khó chịu. Kiếp trước khi bà ta tìm thấy cô liền tàn nhẫn rút máu, ép buộc lấy đi khả năng Dược Sư của cô. Cảm giác thống khổ đó thậm chí còn đau đớn hơn cái chết bị quái vật gặm nhấm.
Lần này cô nhất quyết không để cho bà ta đạt được mục đích. Giờ cô phải nhanh chóng chôn mấy đồ này rồi đổi địa chỉ trốn.
Ha hả bà già, tôi đố bà tìm được tôi đấy. Tức chết bà.
Nói là làm, thân hình nhỏ của Lâm Di cố chống chịu cơn đói, tranh thủ lúc trời đêm một hai giờ sáng của hôm sau, cô chôn tất cả những thứ liên quan tới mình rồi co giò bỏ chạy khỏi khu đó tới nơi ổ chuột thành phố tiếp theo.
Trong lúc đó, tại văn phòng nọ, nam nhân khuôn mặt âm trầm, mái tóc đen thuần cùng con ngươi sắc bén, không hổ là chủ nhân của gia tộc Lâm gia, áp lực của cường giả cấp SSS Chiến Thần Cao Cấp khiến người xung quanh khó thở, mồ hôi ướt đẫm trán.
"Vẫn chưa tìm được con bé? Nếu như không tìm được thì đừng quay trở về."
Lời nói làm tất cả mọi người trong phòng ngạc nhiên, mặc dù trước đó gia chủ có ra lệnh bọn họ đi tìm nhưng thái độ rất bình thản không có chút nào sốt ruột.
Tại sao bây giờ lại thay đổi thái độ thậm chí còn bộc lộ ra sát ý, dường như nếu họ không tìm được tiểu thư, gia chủ thật sự sẽ động thủ gϊếŧ chết bọn họ. Dẫu nghi ngờ, họ vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, đổ mồ hôi nhận lệnh.
"Vâng, Đại Tướng."
Quản gia Nghiêm đứng bên cạnh, người phục vụ Lâm Sơn Hải đã lâu, trong lòng ông thở dài một cách bất đắc dĩ. Hiện tại mới nghiêm túc đi tìm, sợ rằng rất khó khăn thậm chí có khả năng người đã chết không còn thi thể. Tuy vậy, ông chỉ có thể im lặng, trầm mặc, có hy vọng vẫn tốt hơn chấp nhận kết quả tồi tệ.