Chương 1: Tàn Nhẫn

"Kiếp sau, tôi muốn sống cho chính mình."

Ngàn năm trước, vô số bầu trời bị nứt toạc, bầy quái vật từ các khe nứt mang theo sương mù không ngừng tấn công gϊếŧ chết con người. Con người dùng tới pháo đạn vẫn không có cách nào gϊếŧ được bọn chúng, bom hạt nhân có thể ngăn cản được một chút nhưng đồng thời cũng khiến vết nứt rộng hơn, thôn tính khu vực trái đất nhiều hơn.

May mắn là con người đã khám phá và tìm kiếm được sức mạnh mới để tiêu diệt quái vật. Họ gọi đó là Dị năng. Cho dù là vậy, sự giằng co giữa hai phe quái vật và loài người vẫn luôn trong tình trạng căng thẳng, từng quân khu bảo vệ loài người được lập nên trước các vết nứt, ngăn cản quái vật mang sương mù đi sâu vào thêm.

Người bỏ mạng nhiều vô số kể. Loài người gọi thời kỳ hiện tại là Thời Kỳ Hỗn Loạn.

Rừng Dã Nguyệt - biên giới quân khu 12 phía Bắc. Đàn quái vật không ngừng tấn công một nhóm người. Chàng trai tóc đen, thân hình to lớn vững chãi đứng đầu dùng sức mạnh tạo ra rào chắn lớn cố gắng che chở hai người phía sau lưng.

Lâm Tử Hàn, con trai thứ hai của Lâm Gia - Chiến sĩ thuộc Khiên cấp Tướng Lĩnh.

Người sau lưng Lâm Tử Hàn có cùng tóc đen, trẻ hơn cỡ chừng hai, ba tuổi. Khuôn mặt giống đến sáu phần, không khó nhận ra bọn họ là anh em với nhau.

Lâm Sơn Vận, người con thứ 3, Dược Sư 3S hiếm cấp Tướng Lĩnh. Cậu ta nắm chặt tay cô gái đang được bế trong lòng thiếu tướng Quý Minh Tang, không ngừng truyền năng lượng chữa trị cho cô ta.

Sắc mặt bọn đều cực kỳ nôn nóng muốn thoát khỏi đây, tiếc rằng quái vật cứ liên tục kéo đến không cách nào di chuyển về khu vực an toàn.

Xung quanh còn có hai nam một nữ chia ra các hướng chiến đấu, ngăn chặn từng đợt tấn công của quái vật. Họ chưa từng được nghỉ ngơi phút giây nào, ra sức chém gϊếŧ từng con nhằm tạo một đường máu thoát thân.

Lâm Di, giờ phút này bộ dáng nhếch nhác, thở hổn hển, trái tim đập nhanh liên hồi, cô cảm giác rõ ràng năng lượng của bản thân dần trôi đi. Trung cấp Chiến Sư, thấp hơn những người ở đây hẳn một tầng nên cô là người đầu tiên đuối sức trước.

"Anh hai, em ấy sắp chịu không nổi nữa rồi, cấp bậc của em không thể chữa khỏi, chỉ ráng cầm cự, chúng ta cần nhanh chóng thoát khỏi đây."

Người được gọi là anh hai, Lâm Tử Mạc, chiến sĩ đang chiến đấu với quái vật. Lông mày anh ta nhíu chặt lại do dự quét về phía Lâm Di. Hiện tại bọn họ phải liều mạng mở đường rời đi nhưng tình thế Lâm Di bây giờ không thể đi theo cùng họ.

Lâm Nguyệt Tư và Lâm Di đều dính hương hoa Liên, bọn họ tách khỏi Lâm Di mới có con đường thoát khỏi đây.

Sau vài giây lưỡng lự, Lâm Tử Mạc bất đắc dĩ nói:

"Lâm Di, cố gắng chống chọi, đợi bọn anh đưa Nguyệt Tư an toàn đến nơi chữa trị sẽ lập tức thêm viện binh đi vào cứu em. Với những thứ bọn anh cho em, anh tin em sẽ không sao."

Không đợi Lâm Di lên tiếng, năm người bọn họ đều hiểu ý quyết tuyệt dùng hết sức mạnh, nhanh chóng gϊếŧ một con đường nhỏ rời đi mà Lâm Di bởi vì dần dần dùng hết năng lượng trong cơ thể không cách nào đuổi theo.

"Phập."

Một con rắn lớn không biết từ khi nào tiến lại gần cô, trên người nó từng mảng da rắn lột lổm chổm, con mắt đỏ rực đáng sợ nhanh chóng cắn tới thân thể cô. Tiếng xương gãy vang lên, Lâm Di chưa kịp phản ứng đã đau đớn tới không thốt nên lời. Máu tươi từ khoé miệng chảy ra, bóng dáng năm người kia cũng xa dần và trở nên mờ ảo.

Không ai quay đầu lại cũng không ai lo lắng chú ý tới nơi này.

Từ lúc tiến vào đây, túi đựng đồ của cô đã bị anh ba cưỡng ép mượn đi cho Lâm Phương Sở, cô ta thậm chí vẫn chưa trả lại cho cô thì lấy gì bảo vệ mạng sống? Lấy không khí à?

Tới cuối đời Lâm Di lại thấy nhẹ nhõm hẳn, dần dần chìm vào bóng tối.

Kiếp sau, tôi muốn sống tốt cho chính mình.

Phía xa, l*иg ngực bốn người nam nhân bỗng co rút đau đớn, bọn họ đồng loạt hộc ra ngụm máu tươi...

Văn phòng rộng lớn của Quân khu 1, nam nhân trung niên không kiềm được ngã khụy xuống đất, vệ binh lo lắng đứng xung quanh ông ta.

Giống như mất điều gì đó quý báu, mãi mãi không cách nào tìm trở về.

Bắc Linh, khu ổ chuột góc bìa thành phố.

"Má ôi, đau."

Giọng nói trẻ con non nớt, mềm yếu vang lên giữa bãi rác, không khí thoang thoảng mùi tanh hôi lẫn chua do đồ dùng quá hạn. Bé gái nhỏ đang cố gắng chui ra khỏi đống rác lớn chôn chính mình.

Cơ thể gầy gò do suy dinh dưỡng, da nâu do cháy nắng hoà cùng bộ tóc đen xơ xác, bẩn thỉu. Khắp người cô có rất nhiều chỗ vàng tím đáng sợ, thậm chí còn có vài vết thương vì lặp đi lặp lại tổn hại khiến cho nơi đó một mảnh tím đen.

Lâm Di chịu đựng đau nhức khắp người, cố gắng đi tới mặt đất trống không có rác mà ngồi xuống nghỉ ngơi. Bình tĩnh giơ bàn tay bé nhỏ ra ngắm nghía, cô thế mà sống lại, trở về lúc bản thân ở bãi rác kiếm ăn.