Khang Hi cau mày rồi thở dài: “Nếu thực sự không chịu nổi thì hãy đổi sang gian khác, mở cửa sổ cho thoáng gió?”
Ô Nhã Tú Trinh cũng thở dài theo:
“Thϊếp cũng muốn thế, chỉ là… Than đá không đủ. Thϊếp không phải muốn tố cáo ai trước mặt Hoàng thượng, nhưng thϊếp ở cữ không thể ra ngoài, trong Vĩnh Hòa Cung lại không có ai có thể giúp truyền lời, chỉ đành quấy rầy Hoàng thượng.”
Trong cung, những a ca khác thường được giữ bên cạnh mẹ ít nhất đến khi trăng tròn rồi mới được ôm đi. Đến khi đó, mẫu phi sẽ nhận thêm phần trợ cấp cho con. Nhưng Dận Chân thì khác, mới sinh ra đã bị ôm đi ngay, thậm chí chưa kịp đến trăng tròn. Thế nên phần trợ cấp ấy cũng chẳng về tay Ô Nhã Tú Trinh, mà tiền tiêu hằng tháng của nàng vốn đã ít ỏi, nay càng không đủ dùng.
Trước đây không ở cữ, nàng còn có thể tiết kiệm, ban ngày ra ngoài đi dạo, buổi tối phơi chăn đệm. Nhưng nay thân thể yếu, ban ngày không ra khỏi cửa, buổi tối lại hay đổ mồ hôi, chăn đệm ẩm ướt mà chẳng thể hong khô. Đành phải dùng loại chăn vừa phải, không dày không mỏng. Mà ban ngày mặc đồ kín, bốn chi cứng đờ, đau nhức triền miên.
Thấy Khang Hi hơi nhíu mày, Ô Nhã Tú Trinh liền làm nũng:
“Hoàng thượng, xin ngài giúp thϊếp nói một câu với nương nương.”
Nếu để Khang Hi trực tiếp hạ chỉ Nội Vụ Phủ thì chẳng khác nào khiến Đồng Giai thị mất mặt. Trước thì ôm mất con người ta, sau lại để mẫu thân nó chịu rét mướt thiếu than, vậy còn gì thể diện.
Bản thân Ô Nhã Tú Trinh nếu lên tiếng, chẳng khác nào nàng cậy sủng mà kiêu. Cho nên nghĩ tới nghĩ lui, nàng vẫn thấy để Khang Hi nói thì hợp hơn. Dù sao, Hoàng đế với Quý phi như phu thê, chuyện gia đình chỉ cần thuận miệng nhắc, ai cũng giữ được mặt mũi.
Nàng khẽ chạm vào cánh tay Khang Hi, mắt chớp chớp long lanh nhìn y. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt ngập nước, đôi môi đỏ mọng ấy… Khiến cổ họng Khang Hi bất giác khẽ giật.
“Được rồi, trẫm sẽ nói với Quý phi.” Khang Hi đưa tay khẽ vuốt gương mặt nàng, dịu giọng:
“Hôm nay trẫm tới đây, cũng là muốn xem sức khỏe ngươi ra sao. Đêm giao thừa có thể ra ngoài dự yến chứ?”
Trong lòng Ô Nhã Tú Trinh dâng lên cảm giác ấm áp. Chuyện này vốn chỉ cần Đồng Giai thị sai người hỏi một câu là xong, thế mà Hoàng thượng lại tự mình tới. Nếu nàng muốn ra dự yến, phải sắp xếp thêm ghế; còn nếu không, Ngự Thiện Phòng sẽ gửi riêng phần đồ ăn đến Vĩnh Hòa Cung. Tất cả chỉ vì nàng vừa sinh a ca mà thôi.
Đối với các phi tần bình thường, đang ở cữ thì chẳng cần hỏi, trực tiếp hạ lệnh Ngự Thiện Phòng là đủ. Nay Hoàng thượng đích thân hỏi, đủ thấy y vẫn nhớ nàng có công sinh con. Ô Nhã Tú Trinh hầu hạ cả đời, nàng hiểu rõ tính y: phong lưu thì phong lưu, nhưng đối với nữ nhân không phạm lỗi, y luôn rộng rãi, trọng tình nghĩa.
Ô Nhã Tú Trinh mỉm cười:
“Thϊếp không ra mặt đâu, vẫn muốn tĩnh dưỡng cho tốt, sau này có thể sinh thêm vài đứa cho Hoàng thượng. Chỉ tiếc một lần đêm giao thừa, không thể theo hầu Thái hậu nương nương.”
Khang Hi bật cười:
“Có gì mà tiếc? Năm nào Thái hậu chẳng ở đó, ngươi chỉ cần ra cữ là có thể đến thăm bất cứ lúc nào.”
Ô Nhã Tú Trinh vội gật đầu:
“Chỉ cần Thái hậu không thấy phiền thì ngày nào thϊếp cũng muốn đến.”
Thấy nàng hiếu thuận như vậy, Khang Hi càng thêm vừa lòng. Y tháo ngọc bội bên hông trao cho nàng:
“Thưởng cho ngươi. Ngày thường cũng đừng cố may vá nhiều, ở cữ dễ hỏng mắt. Thái hậu đâu thiếu chút tâm ý này của ngươi, lo chăm sóc bản thân là được.”
Ô Nhã Tú Trinh cầm ngọc bội, vui mừng gật đầu. Dù sau này chẳng đổi được tiền, cũng có thể giữ lại làm trang sức cho Dận Chân.
Đang sợ câu chuyện chùng xuống, nàng liền nhanh nhảu nói:
“Hoàng thượng, thϊếp còn có một việc muốn cầu xin.”
Khang Hi nhìn nàng, gật đầu.
Ô Nhã Tú Trinh hơi đỏ mặt:
“Hoàng thượng cũng biết thϊếp xuất thân… Chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, đừng nói ngâm thơ làm từ, ngay cả chữ viết cũng vụng về.”
Nàng học từ Mật Tần, biết rõ nam nhân thích nhất là “hồng tụ thêm hương”. Đồng Giai thị được sủng ái, chẳng phải cũng vì nổi danh tài nữ hay sao? Hoàng thượng cả đời có hai niềm say mê: một là Hán học, một là Tây Dương học.
Cái sau thì Ô Nhã Tú Trinh chắc chắn không học nổi, chữ Tây Dương loằng ngoằng như nòng nọc, nhìn đã hoa mắt. Năm xưa, Dận Chân còn học được, nhưng Thập Tứ thì khổ sở vô cùng.
Nàng biết mình chẳng đuổi kịp ở phương diện ấy, chỉ có thể cố gắng bù vào Hán học. Dù không cần ngâm thơ cùng Hoàng thượng thì ít nhất mai sau, khi Dận Chân hỏi công khóa, nàng cũng có thể trả lời, giữ được thể diện làm ngạch nương.
Trong cung đâu có trường lớp cho phi tần. Thái hậu còn chẳng nói được Hán thoại, các phi tần khác thì lo tranh sủng còn chẳng hết, ai rảnh mà dạy người khác.
Vậy nên, vừa hay, nàng bèn đánh bạo thỉnh cầu Hoàng thượng. Nếu có thể được chính Hoàng thượng chỉ dạy, chẳng phải cũng xem như một cách để giữ sủng ái hay sao?
Nam nhân trên đời, có ai mà không thích nữ nhân của mình đối với mình tràn đầy sùng bái?
Ô Nhã Tú Trinh hơi đỏ mặt, giọng nhỏ nhẹ mà chân thành:
“Hiện nay vừa sinh hài tử, nô tỳ chỉ nghĩ, ngày sau nếu con hỏi đến công khóa, nô tỳ chẳng lẽ không trả lời nổi sao? Liền cầu xin Hoàng thượng, nếu ngày sau rảnh rỗi, chỉ điểm cho thϊếp đôi chút.”