Chương 6

Ngươi xem, nàng tự mình nuôi dạy Thập Tứ, tuy nói cũng coi như rồng phượng trong loài người đi, nhưng mà vẫn chưa tính là gì. Đặt cạnh Dận Chân mà so thì đúng thật là “người so với người tức chết người, hàng so với hàng muốn quăng đi”. Thập Tứ… Quả thực không thể bằng Dận Chân.

Cùng là một cha một mẹ, cùng học ở Thượng Thư Phòng, ngươi nói xem vì sao lại có khác biệt lớn đến thế?

Chẳng phải vì lúc nhỏ vỡ lòng đã khác nhau sao. Đồng Giai thị có thể ở bên cạnh Dận Chân sau giờ học mà chỉ điểm thêm bài vở, còn nàng Ô Nhã Tú Trinh thì có được như vậy không?

Trong lòng nàng ghen tỵ đến muốn chết, càng hiểu rõ thế nào mới là tốt nhất đối với Dận Chân.

Nàng khẽ lắc đầu, gạt nỗi buồn bực trong lòng rồi lại dặn A Trúc:

“Đi tìm thêm ít vải thích hợp cho Thái hậu nương nương, lát nữa ta làm cho nương nương một chiếc đai buộc trán.”

Thái hậu mới chính là chỗ dựa của nàng, nàng nhất định phải nịnh bợ cho tốt mới được. Nếu sau này có tranh chấp gì với Đồng Giai thị còn có thể mong Thái hậu nói giúp cho vài lời. Thái hậu trường thọ, mà chỗ dựa lâu dài như thế, không nương tựa thì chẳng phải đầu óc có vấn đề sao.

Hơn nữa, Thái hậu cũng chẳng phải người khó lấy lòng. Thái hậu xưa nay nhân hậu rộng lượng, lại hài hước dí dỏm. Nịnh bợ Thái hậu chẳng chút tủi hổ, cũng chẳng có hại.

“Ở cữ thì không nên thêu thùa may vá nhiều.” A Trúc nhắc nhở.

Ô Nhã Tú Trinh gật đầu:

“Ta biết. Nhưng cứ dọn sẵn ra, mỗi ngày ta làm một hai mũi cũng không sao. Rảnh rỗi quá lại dễ sinh chuyện.”

A Trúc mang đến một tấm vải xanh đá, trên đó có hoa văn vạn thọ, rất hợp để Thái hậu dùng.

Ô Nhã Tú Trinh không nói gì thêm, nhưng thật sự nàng rất giỏi thêu thùa, bằng không cũng chẳng thể mới vào cung nửa năm đã được đề bạt lên làm nhị đẳng cung nữ bên cạnh Thái hậu. Trong cung quy củ nghiêm ngặt, một tiểu cung nữ tam đẳng, nếu xui thì phải chờ năm sáu năm mới lên được nhị đẳng, có khi cả đời chỉ loanh quanh ở vị trí tam đẳng, nhị đẳng mà thôi.

Nghe ngạch nương nàng kể, từ nhỏ nàng đã tập bước đi, tập cầm kim. Con gái nhà khác thì đọc sách, còn nàng lại học phân chỉ. Con gái nhà khác học đàn, cờ, thi, họa, nàng thì học thêu vẽ. Mười mấy năm kiên trì, cho dù không thành đại gia thì cũng tinh thông đủ các loại thêu pháp.

Chỉ là, vẫn thiếu vài phần “ý vị riêng”.

Giống như viết chữ vậy. Ngươi có bắt chước người khác hay đến đâu cũng chỉ là một bản sao. Chỉ khi viết ra phong cách riêng của mình, mới có thể thành đại gia. Tuy Ô Nhã Tú Trinh có thể thêu ra tác phẩm chẳng kém danh gia, nhưng cũng chỉ dừng lại ở “thêu ra” mà thôi.

“Nô tỳ giúp nương nương phân chỉ nhé?” A Trúc đứng một bên nhìn một lúc rồi cười hỏi.

Ô Nhã Tú Trinh lắc đầu:

“Chưa cần, vẫn chưa vẽ họa tiết đâu. Ngươi cứ cầm lấy tấm vải này, ta xem kích cỡ rồi cắt trước.”

Áo màu đỏ, nàng dự định sẽ thêu cây trúc, đỏ đi với xanh, vừa nhìn đã nổi bật.

Đai buộc trán màu xanh đá, nàng định thêu thêm tiên hạc “tùng hạc duyên niên”, rất hợp với Thái hậu.

Đang mải suy nghĩ, bỗng nghe bên ngoài truyền đến giọng thông báo trong trẻo - Khang Hi giá đáo.

Ô Nhã Tú Trinh chỉ đứng dậy đi ra tới cửa, chứ chưa bước hẳn ra ngoài để nghênh đón. Trong cung, nữ nhân nếu không phải địa vị cao, hoặc Hoàng thượng đặc biệt cho phép thì thường không được phép ra ngoài cửa nghênh giá. Huống hồ lúc này nàng còn đang ở cữ.

Khang Hi rất nhanh đã bước vào. Ô Nhã Tú Trinh vội vàng quỳ xuống hành lễ. Vì ở cữ không được gội đầu, lại sợ tóc bết nhìn mất thể diện nên từ ngày đầu tiên sau khi sinh, nàng vẫn dùng khăn màu lam quấn tóc. Ngược lại, chính vì vậy mà càng làm nổi bật làn da trắng ngần của nàng.

Dung mạo của nàng vốn đã không tệ, nếu không năm đó cũng chẳng được Thái hậu ban thưởng cho Khang Hi. Sau khi sinh con, vì ngày đêm lo lắng, nàng không béo lên nhiều, chỉ thêm chút đầy đặn. Lúc này nhìn lại, so với trước kia quả thật có khác biệt.

Khang Hi đưa tay đỡ nàng dậy:

“Đang làm gì vậy?”

Ô Nhã Tú Trinh khẽ đáp:

“Thêu một chút đồ thôi. Gần tới Tết rồi, nên nô tỳ muốn làm cho Thái hậu nương nương một chiếc đai buộc trán rồi làm cho Dận Chân một bộ quần áo.”

Nói đến đây, nàng hơi ngập ngừng, có chút ngượng ngùng:

“Lẽ ra, cũng nên làm một bộ cho Quý phi nương nương, dù sao nàng ấy cũng vất vả chăm con, lo liệu mọi việc. Chỉ là… Thân thể nô tỳ bây giờ, e rằng sang tháng Giêng cũng khó mà làm kịp.”

Khang Hi tùy ý cầm tấm vải lên ngắm qua:

“Vậy thì cứ để đó, sau này có sức thì chậm rãi làm.”

Hoàn toàn không nói lời từ chối hay ngăn cản.

Ô Nhã Tú Trinh nhân thế mời Khang Hi ngồi xuống giường rồi tự tay dâng trà:

“Sao hôm nay Hoàng thượng lại ghé tới? Chẳng lẽ có việc gì muốn phân phó?”

Khang Hi ngước mắt nhìn nàng, cười mà như không cười:

“Sao vậy, chẳng lẽ trẫm chỉ có việc mới được tới đây?”

Ô Nhã Tú Trinh vội giải thích:

“Không phải thế. Chỉ là trong phòng này, cửa sổ vẫn đóng, mùi quả thật hơi khó chịu. Thϊếp thân thì quen rồi, nhưng lại lo Hoàng thượng ra vào chịu khổ.”

Nói rồi, trên mặt nàng thoáng hiện chút ngượng ngùng.

Kỳ thật, nàng không nói, Khang Hi cũng đã nhận ra. Trong phòng vừa oi vì than đá không đủ, lại lẫn mùi bụi than, mùi trà, mùi hương đốt, còn có cả mùi sữa còn sót trên người Ô Nhã thị, dù đã uống nước lúa mạch để giảm, nhưng sau khi vừa sinh, mùi ấy vốn không tránh được. Một mình thì còn tạm, nhưng nhiều mùi trộn lại, đúng là khiến người ngột ngạt.