Chương 51

Trong cung thì khác. Chỗ Nội Vụ Phủ hẳn là có dự trữ, bỏ chút tiền liền có thể lấy về. Công thức xưa ghi chép đầy đủ, chỉ cần lật sách là có thể làm thử. Nghĩ thế, nàng liền sai nha hoàn mang tiêu thạch về, rồi tự mình đóng cửa thử nghiệm.

Khi Khang Hi tới, chỉ thấy trong phòng chỗ nào cũng là nước loang lổ, Ô Nhã Tú Trinh đang mày mò mấy chậu nước.

Y nhíu mày:

“Làm gì thế? Trời nóng quá mà đem nước hắt ra sàn sao?”

Ô Nhã Tú Trinh vội bước ra hành lễ, tươi cười đáp:

“Không phải đâu, thần thϊếp xem trong sách có ghi tiêu thạch chế băng, nên muốn thử một lần. Xin Hoàng thượng xem, thϊếp đã làm được rồi đây.”

Nàng đắc ý bưng tới một chậu băng, đưa cho y xem. Khang Hi vươn tay chạm thử, băng không cứng lắm, nhưng mát lạnh lan khắp lòng bàn tay, xua đi hết cái oi bức vừa mới mang từ ngoài vào.

Y gật gù:

“Cũng thú vị lắm. Nhưng nàng nghĩ ra làm băng là vì sao vậy?”

Ô Nhã Tú Trinh nhoẻn miệng cười:

“Ngày thường rảnh rỗi vốn định làm chút thêu thùa, nhưng thời tiết quá nóng, ngồi chẳng yên, nên thϊếp đổi sang làm việc mát mẻ một chút. Không chỉ thế, thϊếp còn làm thử hoa quả ướp lạnh, xin Hoàng thượng nếm thử?”

Nói rồi, nàng đưa ra mấy chén trái cây cắt nhỏ, đặt trong chén lưu li. Lúc chế băng, nàng để cả chén vào chậu nước, băng đông lại thì trái cây trong chén cũng được giữ lạnh, tươi mát ngọt lành.

Khang Hi dùng nĩa nhỏ gắp một miếng trái cây lạnh, nếm thử rồi gật đầu, khen:

“Quả thật thú vị, vẫn là chỗ của nàng thú vị.”

Ô Nhã Tú Trinh mỉm cười, không nhận mình khéo léo:

“Hoàng thượng quá lời, trong cung ai mà không có ý tứ đâu, đều giỏi cả.”

Nói rồi, nàng xoay người lấy ra công khóa, nhân dịp Hoàng thượng ghé tới, tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội. Đồng thời, nàng cũng khéo léo thưa chuyện mình đã viết thư về nhà:

“Đại ca ta… Vốn không thích hợp khoa cử. Thϊếp khuyên hắn đừng tranh danh ngạch, miễn khảo trượt lại thêm mất mặt. Chi bằng đi tìm một chỗ sai sự, dù nhỏ cũng ổn.”

Khang Hi vừa cầm bút viết xoắn ốc lên công khóa của nàng, vừa trầm ngâm:

“Thị vệ chẳng hạn, cũng là đường ra không tồi.”

Ô Nhã Tú Trinh vội xua tay:

“Hoàng thượng chớ nói đùa. Thϊếp chỉ thuận miệng thôi, chứ huynh ấy võ nghệ mèo quào, nào dám vọng tưởng.”

Thực ra, trong mắt Khang Hi, đại ca nàng gần như không có ấn tượng gì. Ngay cả cha Ô Nhã Tú Trinh ở Ngự Thiện Phòng chọn mua rất khéo thì y cũng chỉ biết mặt chứ không quen thân. Nói chi đến một huynh trưởng chẳng mấy khi gặp.

Nhưng Tú Trinh vốn không mong Hoàng thượng ban ân chỉ, chỉ cần để y biết nàng có lòng nghĩ cho gia tộc là đủ. Ở vị trí hiện tại, nàng nào dám tự ý mưu cầu chỗ tốt cho nhà mẹ đẻ. Nếu hôm nay Hoàng thượng cho nàng thì ngày mai những phi tần khác cũng cầu xin, chẳng phải loạn cả sao?

Nghĩ thế, nàng liền khéo léo chuyển đề tài:

“Hôm qua thϊếp thấy Quách Lạc La tỷ tỷ mặc bộ váy thêu trăm điệp xuyên hoa, quả thật đẹp mắt. Thϊếp cũng nhờ Kim chỉ phòng may cho một bộ, hiện còn đang chọn vải. Hoàng thượng tới vừa khéo, xin Hoàng thượng giúp thϊếp chọn, ánh mắt Hoàng thượng, thϊếp tin tưởng nhất.”

Nói đoạn, nàng sai A Lan mang vải ra. Đó là tấm vải hồng nhạt, vốn do Đồng Giai thị tặng.

Khang Hi trầm ngâm một lát rồi lắc đầu:

“Màu này tươi quá, không hợp nàng. Thay vào màu thủy lam thì hơn. Nàng vốn đoan trang, mặc màu xanh càng thêm khí chất.”

Y lại góp thêm ý:

“Kiểu trăm điệp xuyên hoa rườm rà, không hợp lắm. Nếu muốn thêu, chi bằng chọn vài đóa hoa lan. Phối trên nền thủy lam, vừa tao nhã, vừa tinh mỹ.”

Ô Nhã Tú Trinh nghe, ngẫm thấy cũng đúng. So với trăm điệp xuyên hoa náo nhiệt, hoa lan xanh biển trên nền thủy lam lại càng thanh nhã, tinh xảo.

Nàng lập tức cầm bút chì phấn, phác vài nét lên vải, vừa cười vừa hỏi:

“Hoàng thượng, thêu chỗ này có hợp không?”

Khang Hi gật đầu. Tú Trinh bèn đánh dấu, đưa vải cho A Lan, dặn chuyển tới Kim chỉ phòng.

Y lại chợt nhớ thêm:

“Bộ y phục này, nếu điểm xuyết trân châu mới thật đẹp. Trẫm vừa mới được dâng một ít, nàng có muốn chọn không?”

Món lợi tự dâng tới cửa, ai mà chối từ? Ô Nhã Tú Trinh lập tức gật đầu, ánh mắt sáng rỡ:

“Muốn chứ! Là Đông Hải trân châu sao, Hoàng thượng?”