“Con đi xem trong nhà hiện còn bao nhiêu tiền, cần chuẩn bị để mua hàng. Dù sao cũng phải biết rõ sản vật các nơi, tốt nhất là tự mình mua một chuyến về thử, nếu hợp thì cũng coi như nhà mình kiếm thêm được chút ít.”
Đã mua thì phải bán đi, bằng không số tiền ấy khác nào ném đá xuống sông. Trong nhà vốn đã chẳng còn bao nhiêu, nếu cứ ném hết như thế thì e rằng ngay cả cơ hội cầu xin chức vụ cũng không có.
Ô Nhã phu nhân gật đầu, Ô Nhã đại ca vội vàng đi ra ngoài.
Ô Nhã Tú Trinh thì hoàn toàn không hay biết chuyện trong nhà. Dù có biết, nàng cũng chẳng bận tâm. Người sống ở đời, chẳng lẽ đến hai câu chuyện phiếm cũng không được nói hay sao? Lúc này nàng lại đang bận lòng vì một chuyện khác, đã sắp sang tháng bảy, Khang Hi có vẻ quá mải mê với việc bản đồ, nên không còn nhắc tới chuyện nóng bức trong cung, cũng chẳng nghĩ đến chuyện dời chỗ ở một thời gian. Vì vậy, số băng trong tay nàng bắt đầu không đủ dùng.
Chuyện này thật ra không liên quan gì đến việc có theo Hoàng thượng ra ngoài hay không. Chỉ là năm nay nàng thấy nóng bức hơn hẳn năm ngoái. Năm trước, lúc mang thai, nàng cũng sợ nóng, may nhờ Đồng Giai thị cố ý sai người mang thêm nhiều khối băng cho. Còn bây giờ… Cái lợi thế “mang thai” đã không còn, đương nhiên Đồng Giai thị chẳng việc gì lại chủ động đưa thêm băng cho nàng nữa.
Nhưng không hiểu sao, có thể là do sau kỳ ở cữ thân thể thay đổi, hoặc do nguyên nhân khác, năm nay nàng lại đặc biệt sợ nóng, nên băng dùng hao nhanh khác thường. Mà bảy tháng tuy đã bớt gắt hơn tháng sáu, nhưng vẫn còn oi ả.
Phải đến tháng tám mới hơi hạ nhiệt một chút, song cũng chỉ chút ít. Sang tháng chín mới thật sự dễ chịu. Tới tháng mười thì bắt đầu hơi lạnh, nhưng chỉ cần khoác thêm áo bông mỏng là vừa đẹp.
Nhưng nói xa quá, quay lại chuyện trước mắt, số băng hiện nay không đủ dùng, phải làm thế nào? Chẳng lẽ lại giống lần trước với củi lửa, trực tiếp tìm Hoàng thượng xin?
Lần trước là may mắn, Quý phi nương nương không chấp nhặt. Nhưng trên thực tế, việc ấy đã vượt quá phép tắc rồi. Hoàng thượng là gì? Y là minh chủ thiên hạ, là người lo quốc gia đại sự, đâu có thì giờ để bận tâm mấy chuyện vụn vặt của hậu viện nữ nhân?
Gϊếŧ gà sao phải dùng dao mổ trâu? Nếu hậu cung không có người quản còn tạm, nhưng hiện giờ rõ ràng có Quý phi nương nương lo liệu. Nếu nàng cứ bỏ qua Quý phi, lại chạy đến tìm thẳng Hoàng thượng, thử hỏi còn để Quý phi ở đâu?
Nàng dám chắc, nếu lần này tái phạm, e rằng không chỉ Thái hậu sẽ lập tức lạnh mặt đuổi nàng ra ngoài cửa, Quý phi cũng sẽ chẳng để nàng có chút sắc mặt tốt nào, thậm chí còn có thể nhân cơ hội mà trách phạt thật nặng.
Nhưng mà, nếu không tìm Hoàng thượng, trực tiếp đi cầu Quý phi thì càng khó mở miệng hơn.
Trong cung vốn có quy củ rõ ràng, dựa vào cớ gì mà riêng nàng không đủ dùng đã có thể tới trước mặt Quý phi xin thêm? Chỉ vì nàng sinh một đứa a ca giao cho Quý phi nuôi dưỡng thôi sao? Nếu nói là cậy sủng mà kiêu thì trái phép, còn nếu nói là Quý phi xử sự thiên vị thì càng dễ bị dị nghị.
Có người sẽ bàn ra tán vào: “Đã không giữ nổi tính tình, vậy xem ra chuyện tấn chức vẫn còn phải cân nhắc thêm.”
Kẻ khác lại bảo: “Người quản lý hậu cung phải là kẻ công bằng vô tư, chứ không phải lấy quyền để tư mưu.”
Một khi nàng mở miệng xin, Quý phi từ chối thì nàng mất mặt; mà Quý phi đồng ý thì chính Quý phi lại bị mang tiếng. Hai đường đều chẳng hay, vì thế con đường này không thể đi.
A Lan thấy chủ nhân buồn phiền, cẩn trọng đề nghị:
“Hay là ban ngày chúng ta ráng chịu, bớt dùng băng, để dành tất cả cho ban đêm? Ban ngày tuy nóng hơn, nhưng thời gian trôi nhanh, có thể ra ngoài hoa viên hóng gió. Còn ban đêm nằm trên giường mới thật khó chịu.”
Ô Nhã Tú Trinh khẽ xua tay, im lặng một hồi mới nói:
“Ta nhớ tiền triều có ghi lại cách dùng tiêu thạch chế băng. Không bằng chúng ta thử một lần?”
Kỳ thực, phương pháp này có từ đời Đường mạt, Tống sơ đã có người phát hiện, nhưng không phổ biến. Vì sao? Vì tiêu thạch giá đắt, dân thường chẳng mua nổi, mà cách phối chế cũng không dễ biết. Vả lại, băng làm bằng tiêu thạch không thể ăn được, từng có người ăn nhầm mà sinh bệnh nên triều đình không tùy tiện để dân chúng buôn bán.