Chương 44

Nếu là chuyện thứ ba… Nói thẳng ra, nàng cảm thấy có lẽ vì Nữu Hỗ Lộc thị mất sớm nên trong lòng Khang Hi mới giữ được ấn tượng tốt. Chứ không thì so với Đồng Giai thị, cách làm của Nữu Hỗ Lộc thị bỉ ổi hơn nhiều. Ấy vậy mà Khang Hi biết rõ vẫn không để tâm, có lẽ chỉ là vì “người đi sớm nên dễ nhớ”.

Không biết nên đối phó thế nào, Ô Nhã Tú Trinh dứt khoát nhắm mắt lại, theo kế hoạch ban đầu, giả vờ ngủ.

Trình độ giả ngủ của nàng rất cao, đều là nhờ những năm trước cùng Dận Chân đấu trí mà luyện thành. Khi đó, vì nhiều chuyện nên nàng không muốn gặp Dận Chân. Nhưng Dận Chân mới đăng cơ, cần giữ danh tiếng hiếu thuận, thành ra mỗi ngày đều phải đến thỉnh an nàng.

Mẫu tử hai người ngồi đối diện nhau, chẳng ai chịu nhún nhường, thành ra không có lời nào để nói, không khí khó xử vô cùng.

Thế là nàng bèn giả vờ ngủ.

Dận Chân bước vào thỉnh an, ngồi xuống, là nàng bắt đầu nhắm mắt ngủ.

Dận Chân kiên nhẫn ngồi chừng một nén nhang rồi mới nhẹ giọng gọi: “Ngạch nương, Hoàng ngạch nương.” Gọi ba lần, không nhiều không ít.

Gọi xong, hắn rất tri kỷ dặn dò:

“Xem ra Hoàng ngạch nương rất mệt, đã ngủ rồi. Vậy các ngươi khẽ khàng đỡ Thái hậu nằm cho thoải mái, trẫm đi trước.”

Là một người mẹ, Ô Nhã Tú Trinh còn sót chút lương tâm không thể để Dận Chân vừa đi liền mở mắt, bằng không ai cũng sẽ biết nàng giả ngủ. Khi đó thiên hạ lại đồn rằng nàng ghét Dận Chân đến mức không muốn gặp nên phải giả ngủ.

Thế nên nàng phải tiếp tục giả vờ, ngủ liền mạch cho đến khi Hoàng hậu đến thỉnh an mới “tự nhiên tỉnh lại”.

Một loạt động tác này, nàng đã quá thuần thục rồi.

Chờ Khang Hi nói xong, cúi đầu nhìn lại, mặt Ô Nhã Tú Trinh hơi ửng đỏ, hô hấp đều đặn, l*иg ngực nhấp nhô có quy luật, dáng vẻ đã ngủ say. Khang Hi lấy làm lạ: đêm nay vốn cũng không uống rượu, nhiều lắm chỉ là vợ chồng gần gũi một chút, mà cũng chẳng lâu lắm, sao nàng đã mệt như vậy rồi?

Y khẽ khàng vuốt mũi Ô Nhã Tú Trinh, nàng không mở mắt, chỉ hơi hé miệng, hô hấp vẫn đều đặn, l*иg ngực phập phồng không hề có chút thay đổi nào.

“Tú Trinh?” Khang Hi gọi khẽ. Trong lòng Ô Nhã Tú Trinh lại so sánh, cảm thấy Khang Hi so với Dận Chân thì ôn hòa hơn nhiều. Dận Chân tính tình nóng nảy, người lại thông minh, nhìn một cái là biết nàng giả vờ ngủ. Mà mỗi khi thấy nàng giả vờ ngủ, vốn dĩ hắn đã không vui, càng thêm bực bội, đến lúc gọi “ngạch nương” thì gần như nghiến răng nghiến lợi.

Có mấy lần, Ô Nhã Tú Trinh còn lo Dận Chân sẽ thẳng tay véo nàng một cái, may thay, đứa nhỏ ấy tuy không phải quá hiếu thuận, nhưng cũng chẳng đến mức nghịch ngợm vô lễ.

“Tú Trinh?” Khang Hi lại gọi lần nữa. Ô Nhã Tú Trinh vẫn không đáp, dáng vẻ ngủ yên tĩnh. Nữ tử trong cung đều được dạy quy củ: lúc ngủ phải ngay ngắn, nếu khi thị tẩm mà nghiêng người, chẳng may đạp phải Hoàng thượng một cái, cả nhà đều sẽ bị liên lụy.

Từ nhỏ Ô Nhã Tú Trinh đã học quy củ, nên lúc ngủ cũng rất ngay thẳng, cả đêm không trở mình.

Khang Hi gọi hai tiếng không được đáp, liền thở dài:

“Vốn đang định hỏi ngươi một chuyện… Nếu cho ngươi thăng vị phân, ngươi có thể làm chủ một cung. Khi đó hoặc là ở lại Vĩnh Hòa Cung, hoặc là chuyển sang nơi khác cũng được…”

Vừa nói, y vừa chăm chú quan sát sắc mặt Ô Nhã Tú Trinh. Trong lòng nàng thì cười thầm sung sướиɠ. Ai mà không thích được thăng vị phân chứ? Giờ nàng chỉ là Quý nhân, nếu thăng lên sẽ là Tần. Khi ấy, nếu sinh con, nàng có thể tự tay nuôi dạy.

Hơn nữa, Đại A ca và Tam A ca cũng sắp hồi cung. Từ Dận Chân trở đi, các A ca trong cung đều sẽ không còn bị đưa ra ngoài. Đã là Tần, được tự mình nuôi con, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?

Còn nữa, đã là Tần, có thể cùng Huệ Tần và mấy người kia ngồi ngang hàng, cùng ăn chung bàn, gối đầu cũng ít bị liên lụy. Đồng Giai thị chỉ là trường hợp ngoại lệ, coi như nàng hành lễ để cảm tạ công dưỡng dục của nàng ta với Dận Chân thì thôi.

Sau khi trọng sinh, điều Ô Nhã Tú Trinh thấy khó chịu nhất chính là phải hành lễ với Huệ Tần và những người khác. Nhưng sống dưới mái hiên, chẳng thể không cúi đầu. Bây giờ nếu thật sự được thăng vị, không cần hành lễ nữa, nàng nằm mơ cũng cười tỉnh, nhưng đây không phải mơ, mà là sự thật trước mắt.