Khang Hi vốn tính nóng, dạo này lại không mấy thiết tha với chuyện ăn uống. Nhưng nhìn thấy Ô Nhã Tú Trinh ăn ngon lành như vậy, y cũng không kìm được mà ăn thêm mấy miếng.
“Con tôm này ngon thật.” Y thuận miệng khen. Giữa tiết trời nóng nực, ăn một miếng tôm mát ngọt thế này, quả thực khiến người ta thoải mái hơn hẳn.
Ô Nhã Tú Trinh rất biết điều, vội vàng gắp mấy con để trước mặt mình, rồi bóc vỏ cho Khang Hi: “Nô tỳ bóc tôm cho Hoàng thượng.”
Đôi bàn tay ngọc ngà thon dài cầm lấy con tôm đỏ au, sắc màu phối hợp tinh xảo khiến người ta vừa nhìn đã thấy thèm.
Vẻ mặt Khang Hi thỏa mãn, há miệng để Ô Nhã Tú Trinh trực tiếp đút thịt tôm cho mình.
Bên cạnh, tiểu nha hoàn vốn định tiến lên giúp một tay, nhưng vừa thấy cảnh này thì lập tức cúi đầu, giả vờ như mình không tồn tại, không dám bước lên tìm phiền toái.
Đêm đó, Khang Hi tất nhiên ở lại Vĩnh Hòa Cung.
Nghĩ đến chuyện liên quan tới Vệ thị, trong lòng Ô Nhã Tú Trinh quả thật có chút tò mò. Nhưng hiện tại nàng vẫn chưa nắm rõ thái độ của Khang Hi, nên không tiện mở miệng hỏi. Vậy mà không đợi nàng gợi chuyện, Khang Hi lại chủ động nhắc tới:
“Lần trước trẫm sủng hạnh một cung nữ, là người mới được đưa vào.”
Ô Nhã Tú Trinh khẽ nhướng mày. Bình thường đàn ông rất ít khi nói chuyện nữ nhân khác với thê thϊếp của mình.
Trong hậu cung của Khang Hi người đẹp nhiều không kể xiết, cộng thêm đời trước, không ít thì cũng phải tám mươi đến một trăm. Vậy mà Khang Hi lại có vẻ giữ chừng mực, ít nhất trong ấn tượng của Ô Nhã Tú Trinh, y chưa bao giờ kể lể quá nhiều chuyện giữa mình với nữ nhân khác trước mặt nàng.
Vậy mà lần này Vệ thị lại có phần đặc biệt.
“Trong lòng trẫm vốn thương nhớ Hách Xá Lý thị, bỗng nhiên thấy đầu óc choáng váng, mơ hồ như nhìn thấy nàng…” Khang Hi tiếp tục nói. Lúc này Ô Nhã Tú Trinh lại thấy khó xử, không biết có nên ngăn lại hay không.
Ngăn thì đúng là nàng tò mò thật.
Không ngăn thì lại sợ nghe phải chuyện không nên nghe.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hôm nay Khang Hi cũng không hề uống rượu. Nàng bèn im lặng, cùng lắm lát nữa giả vờ ngủ.
Khang Hi nói tiếp:
“Trẫm phút chốc nhận nhầm người, mới… Sau đó tỉnh lại mới biết mình đã bị tính kế. Tạm thời trẫm để người kia ở chỗ Huệ tần rồi tính tra rõ rốt cuộc là thế nào. Hai ngày nay, lại tra được manh mối liên quan đến Nữu Hỗ Lộc thị…”
Nữu Hỗ Lộc thị chính là Hoàng hậu thứ hai, nay đã qua đời.
Thật ra Tân giả khố cũng có chút giống với bao y, chỉ khác ở chỗ bao y là làm việc bên ngoài, còn tân giả khố thì lo việc bên trong.
Nói “bên ngoài – bên trong” là phân theo tính chất công việc. Ví dụ, cha của Ô Nhã Tú Trinh làm việc ở Ngự Thiện Phòng, thuộc loại “bên ngoài”, có thể ra ngoài cung đi lại, thậm chí còn có cơ hội dự khoa cử, chỉ cần ông muốn, khoa cử đối với ông cũng chẳng khác gì việc bình thường.
Còn tân giả khố thì quản chuyện nội vụ: giặt giũ quần áo, trông coi kho tàng, gánh nước… Toàn những việc trong hậu cung.
Bản thân tân giả khố cũng chia hai loại. Một là người “ngoại lai”, tức do phạm tội bị sung quân rồi phân đến. Hai là người vốn sinh ra đã thuộc tân giả khố, tức người Mãn trước khi nhập quan vốn đã nuôi sẵn loại nô bộc này để lo việc trong nhà, giống như gia nô.
Cha của Vệ thị phạm tội bị sung quân nên bị đưa vào tân giả khố. Lúc đó Vệ thị còn nhỏ, bị phân vào cục giặt đồ. Ở đó, nàng ta quen biết Nữu Hỗ Lộc Hoàng hậu.
Nữu Hỗ Lộc Hoàng hậu do thể chất yếu, không thể sinh con. Nếu cố chấp sinh, rất có thể nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng Hoàng hậu mà không có con thì khó giữ được ngôi vị.
Vì vậy, Nữu Hỗ Lộc Hoàng hậu liền tính toán tìm người thay mình sinh con. Cái này khác với Đồng Giai thị. Đồng Giai thị nhận nuôi Dận Chân vì Ô Nhã Tú Trinh địa vị thấp, còn Đồng Giai thị thì quả thực không thể sinh, nên sau khi bàn bạc với Khang Hi mới quyết định.
Còn Nữu Hỗ Lộc Hoàng hậu thì khác: nàng ta tính kế “mượn bụng sinh con”, sau đó bỏ mẹ giữ con. Nghĩa là chờ Vệ thị sinh xong thì Vệ thị không còn giá trị tồn tại. Chuyện này rất khó bị phát giác, bởi sinh nở vốn như bước qua quỷ môn quan: chỉ cần băng huyết hoặc gặp sự cố sau sinh, chết là điều quá bình thường.