Chương 34

Đang suy nghĩ, y vừa định mở miệng thì thấy nàng đã vỗ tay một cái:

“Nghe nói kỷ tử Ninh Hạ bổ thận dưỡng âm rất tốt, không bằng sai người mua nhiều một chút, nô tỳ ngày ngày pha trà?”

Khang Hi thật sự không hiểu nổi, sao lại đột ngột nhắc đến kỷ tử Ninh Hạ?

Ô Nhã Tú Trinh nghiêm túc nói:

“Trung y coi trọng dược liệu địa đạo. Như Ninh Hạ kỷ tử, hoài sơn Hà Nam… Nhưng nếu trong cung tự ý chọn mua, e mang tiếng xa xỉ, lãng phí, truyền ra ngoài sợ bất lợi cho thanh danh Hoàng thượng. Vậy thì nên làm sao đây?”

Nàng vốn quá trân trọng sinh mạng mình. Một kẻ từng chết đi một lần, dẫu thế nào cũng phải giữ chặt lấy cơ hội sống thêm lần nữa. Không nói đến trăm tuổi, ít nhất cũng phải tám mươi tám!

“Chi bằng mở một hội chợ dược liệu, định theo mùa, để các nơi đưa dược liệu về kinh tham dự. Một là làm nổi danh, hai là tiện bề chọn mua. Hoàng thượng thấy có được chăng?”

Chỉ trong thoáng chốc, nàng đã nghĩ ra cách, tham khảo yến hội ngàn lão năm Khang Hi tuổi già.

Trong cung chẳng cần làm gì khó, chỉ cần một đạo thánh chỉ ban ra. Phần còn lại, bất kể kẻ vì danh hay vì lợi, miễn đến dự là thành công.

Về sau Dận Chân cũng từng mở hội chợ với người Mông Cổ.

Khang Hi càng nghe càng nhăn mày. Lúc thì thấy nàng quả khờ dại, nói năng bừa bãi. Lúc lại hồ nghi, sợ nàng có dã tâm, muốn nhúng vào triều chính.

Ô Nhã Tú Trinh thì chớp đôi mắt trong veo nhìn y, cười thuần lương:

“Nếu Hoàng thượng thấy biện pháp này không ổn, vậy thì thôi. Nô tỳ vốn biết chẳng được bao nhiêu chuyện ngoài kia, cũng chẳng thể đưa ra ý kiến hay ho gì. Cùng lắm thì sau này nô tỳ trực tiếp hỏi Thái y viện. Nếu Thái y viện cũng không có, vậy nô tỳ đành ngày ngày ngâm chân vậy.”

Ngâm chân cũng là dưỡng sinh, thái y từng nói thế. Ngày ngày kiên trì, đặc biệt có lợi cho phụ nữ: vừa giảm đau bụng kinh, lại cải thiện sắc mặt. Ngâm chân thúc đẩy máu huyết lưu thông mà phụ nữ thường ngồi lâu, máu dễ ứ trệ. Đi lại ít thì càng cần, bởi công dụng của việc ngâm chân quả thực không nhỏ.

Ô Nhã Tú Trinh lại tiếp tục nghĩ đến chuyện ngâm chân:

“Nếu thả thêm chút gừng băm thì càng tốt, mà có thêm tam thất hay hoa hồng thì lại càng hay. Nếu không có thì lá ngải bình thường cũng được.”

Khang Hi nghe mà chân mày cứ giật giật. Trong khi đó, Ô Nhã Tú Trinh đã bắt đầu sai bảo cung nữ bên ngoài:

“Bảo Nội Vụ Phủ làm một cái chậu ngâm chân cho cao một chút, lại cho Ngự Thiện Phòng xào ít gừng băm. Mỗi tối sau bữa cơm chiều thì nấu gừng băm với nước ấm, để dành ngâm chân.”

Ngay cả chất liệu chậu ngâm chân nàng cũng dặn dò kỹ:

“Không cần gỗ quý, dùng loại gỗ tầm thường như gỗ cánh gà là được.”

Gỗ cánh gà là loại rẻ nhất.

Ô Nhã Tú Trinh lại tiếp tục suy nghĩ: dưỡng sinh còn có thể làm thêm điều gì nữa?

“À đúng rồi, bảo Nội Vụ Phủ làm thêm vài cái lược gỗ, nhưng phải dùng gỗ đào, vì gỗ đào giúp lưu thông máu. Mỗi ngày chải đầu trăm lượt cũng giúp khí huyết lưu thông.”

Nghe vậy, A Lan vội vàng ghi nhớ.

Nhưng những thứ này mà muốn Nội Vụ Phủ đặt làm thì phải đưa tiền. A Lan lại tất tả chạy vào trong lấy bạc.

Ô Nhã Tú Trinh quay sang nhìn Khang Hi:

“Hoàng thượng, tuy ngài còn trẻ, thân thể cũng khỏe mạnh, nhưng nô tỳ thật lòng muốn ngài được khỏe lâu dài. Hay là, mấy thứ này cũng nên làm sẵn cho Hoàng thượng? Ngài không cần lo phiền, bên người có hầu hạ. Vừa xem sổ sách vừa ngâm chân cũng thoải mái lắm đó.”

Nàng nói, đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười trong sáng chân thành. Khang Hi nhìn thì trong lòng đã đoán chắc tám phần, đây là nàng thật sự ngốc nghếch, chứ không có ý muốn chen vào việc triều chính gì cả.

Một nữ nhân có dã tâm thì không ai ngồi đó chỉ lo mấy chuyện vặt vãnh như ngâm chân, chải tóc thế này. Nếu thật muốn can dự triều chính thì phải giống như Thái Hoàng Thái Hậu, sớm tiếp xúc quan lại, thu phục người.

Trong lòng y không biết là thở phào nhẹ nhõm hay có chút gì khác, nhưng khi nhìn Ô Nhã Tú Trinh thì ánh mắt cũng dịu lại, mang theo vài phần ôn hòa:

“Cha ngươi… Trẫm đang tính cho đổi chỗ khác.”

Ô Nhã Tú Trinh chớp chớp mắt:

“Vậy sao? Tất cả đều tùy Hoàng thượng sắp xếp. Ngài thấy cha nô tỳ hợp với nơi nào thì cứ để đó. Nhà Ô Nhã chúng ta vốn là Bao y, là nô tài của Hoàng thượng, cả đời trung thành tận tụy. Dù ở đâu, cha nô tỳ cũng chỉ có biết ơn thôi.”