Cái gì mà đứng đắn hay không đứng đắn, nàng với Quách Lạc La thị vốn dĩ cũng chẳng có thân tình gì quá tốt đẹp. Hơn nữa, mỗi người lại có hoàn cảnh khác nhau. Nếu như nàng có được gia thế như Quách Lạc La thị thì lúc trước dù thế nào… Chắc chắn Đồng Giai thị cũng sẽ không có cơ hội nhận nuôi Dận Chân.
Bởi vì chỉ có người xuất thân thấp kém như nàng vốn tưởng là có chút căn cơ, nhưng thực tế lại chẳng có quyền lực, cũng chẳng có chỗ dựa mới là loại thích hợp nhất để giao con cho, vì tương lai nàng sẽ không đủ sức can thiệp quá nhiều chuyện của tiểu a ca. Còn như Quách Lạc La thị, chỉ cần nhìn thôi đã biết, ví dụ như chuyện lần trước tiểu a ca bị sặc sữa, sợ rằng Đồng Giai thị còn chưa kịp phản ứng thì nàng ta đã lập tức gọi thái y đến. Đến lúc đó, Đồng Giai thị mới thật sự mất hết mặt mũi.
Ô Nhã Tú Trinh xua tay với Quách Lạc La thị rồi xoay người trở về Vĩnh Hòa Cung.
Mấy hôm trước nàng vừa mới học xong Tam Tự Kinh, hai ngày nay định học thêm một chút. Hôm qua nàng đã cầu xin Hoàng thượng ban cho sách mới, không biết hiện tại Nội Vụ Phủ đã gửi đến chưa.
Vừa nghĩ vừa bước vào cửa, nàng mới bước qua bậc ngạch đã thấy trên bàn đặt mấy quyển sách. Vội vàng tiến lại, nhưng chỉ cần liếc qua một cái, nàng đã không khỏi cau mày, quyển đầu tiên chính là Nữ Giới. Những quyển còn lại, chẳng cần mở ra cũng đoán được là loại gì.
Quả nhiên, tổng cộng bốn quyển: một quyển Nữ Giới, một quyển Nữ Tắc, cùng hai quyển Liệt Nữ Truyện.
Hai quyển đầu khỏi cần xem, nàng đã thuộc nằm lòng. Từ nhỏ đã nghe các ma ma đọc đến thuộc làu làu, cho nên không hứng thú. Chỉ có hai quyển Liệt Nữ Truyện thì nàng chưa từng đọc qua nên cũng có chút tò mò.
Nàng vừa mở trang đầu đã hiểu ngay nội dung: viết về những “liệt nữ” – nào là giữ trinh, giữ tiết, tuân thủ dung hạnh… Thậm chí có người thà chết chứ không chịu gả, cuối cùng còn tự đưa mình vào ngục.
Liệt Nữ Truyện vốn dĩ có tổng cộng mười sáu quyển, nhưng ở đây chỉ gửi đến hai quyển. Một quyển viết về trinh thuận, chính là quyển nàng đang đọc; một quyển khác viết về tiết nghĩa, ví dụ như chuyện Lỗ Hiếu Bảo Nghĩa.
Nếu là Liệt Nữ Truyện thời Tây Hán, nàng còn có thể đọc như một loại tiểu thuyết truyền kỳ, cũng tạm chấp nhận được. Nhưng về sau, các triều đại khác chỉnh sửa, thêm thắt vào quá nhiều nội dung cực đoan, khiến nàng đọc mà thấy chán ghét, toàn là nói phụ nữ phải thủ tiết, không được tái giá.
Ô Nhã Tú Trinh vốn sinh trong gia đình người Mãn. Từ trước đến nay, con gái Mãn tộc nếu không thích chồng vẫn có thể ly hôn, “hòa li” lấy người khác. Chuyện thủ tiết lại càng thoải mái, muốn tái giá lúc nào cũng được. Ngay cả Hoàng Thái Cực cũng từng cưới một quả phụ, có sao đâu?
Vậy nên, nàng thật sự chẳng ưa nổi mấy quyển Liệt Nữ Truyện do tiền triều truyền lại.
Xem qua được vài trang, nàng liền đặt sách sang bên, chống tay nâng cằm mà suy nghĩ về dụng ý của Hoàng thượng.
Hôm qua nàng rõ ràng không hề nói muốn loại sách nào, chỉ bảo là mong được ban sách. Đã là phụ nữ trong hậu cung, đọc cái gì cũng được, tiểu thuyết, tạp văn, miêu tả núi sông phong cảnh… Đều ổn cả.
Không ban cho Tứ thư Ngũ kinh thì còn hiểu, vì mấy sách ấy khô khan. Nhưng lại đưa đến Nữ Giới cùng Liệt Nữ Truyện thì thật là có ý tứ khác. Đây là ngầm ám chỉ nàng gần đây không giữ đúng quy củ? Hay muốn nhắc nàng nên học theo mấy “liệt nữ” trong sách?
Nếu là ý thứ hai, vậy thì… Càng đáng để suy nghĩ. Chẳng lẽ Hoàng thượng cho rằng mấy người phụ nữ thủ tiết thời tiền triều mới là mẫu mực tốt đẹp?
Nếu quả đúng như vậy, e rằng với nữ tử dân gian mà nói sẽ chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Ô Nhã Tú Trinh hiện giờ là người thân cận với Thái hậu, lại nhớ đến lúc sau này Dận Chân lên ngôi hoàng đế, trong dân gian lập thêm rất nhiều miếu thờ “trinh tiết liệt nữ”.
Cho nên, có lẽ tất cả tai họa về sau… Đều bắt nguồn từ mấy quyển Liệt Nữ Truyện này.
Nàng đổi lại tư thế rồi lắc đầu. Nghĩ kỹ thì Liệt Nữ Truyện cũng không hẳn là mầm tai họa gì to tát. Suy cho cùng, một quyển sách thì làm sao gánh nổi trách nhiệm nặng nề như vậy. Nguyên nhân lớn nhất, có lẽ vẫn là do học thuyết Trình Chu của tiền triều, cộng thêm việc Khang Hi hiện nay đang ra sức học theo lễ nghi của người Hán.