Chương 30

Đồng Giai thị hơi nhướn mày. Hôm nay nàng ta vốn đã tính gọi thái y đến xem.

“Ta sẽ hỏi một câu thái y.” Nàng ta gật đầu, Ô Nhã Tú Trinh cũng không hề buồn phiền. Phương thuốc cổ truyền gì đó vốn chỉ trị hiệu quả cho một số chứng bệnh, hỏi thêm thái y mới là cách làm chắc chắn. Nếu không hỏi thái y, chỉ tự mình cân nhắc mà dùng thuốc, rất có khả năng sẽ chậm trễ, biến tiểu bệnh thành tật lớn.

Lúc này Ô Nhã Tú Trinh mới đứng dậy cáo lui. Quách Lạc La thị theo nàng ra cửa, đi xa thêm một đoạn, mới hạ thấp giọng hỏi:

“Ta thấy ngươi hằng ngày đều rất nhớ thương tiểu a ca. Lúc ấy đứa nhỏ bị ôm đi, trong lòng ngươi có phải rất khó chịu không? Có phải cũng oán hận người khác?”

Ô Nhã Tú Trinh trầm ngâm một chút mới nói:

“Khó chịu thì có. Vừa mới sinh con, trong bụng rớt ra một khúc ruột, nếu bảo trong lòng không hề vương vấn thì trừ phi là có nỗi khổ rất lớn. Nhưng bảo ta oán hận người khác thì không có. Trong cung vốn xưa nay có quy củ và lệ như thế. Hoàng thượng và Thái hậu đối với ta cũng không tệ, lại còn đồng ý để Quý phi nương nương nuôi dưỡng nhi tử của ta. Nói thẳng ra, ta còn coi như được tiện nghi, sao lại đi oán hận người khác? Nếu có oán hận, ta cũng chỉ nên oán hận chính bản thân mình thôi.”

Nói xong, trên mặt nàng còn lộ ra vài phần ý cười:

“Chút trình độ này của ngươi mà cũng tới châm ngòi ta sao?”

Quách Lạc La thị hơi bực:

“Ngươi thật là, ai châm ngòi ngươi chứ? Ta chỉ hỏi một câu thôi mà… Ta với ngươi đều là quý nhân, hài tử của ngươi còn không thể ở cạnh mẫu thân, đứa nhỏ của ta sợ rằng đến lúc đó cũng…”

Cũng sẽ bị ôm đi mất.

Nếu đã là sớm muộn gì cũng bị ôm đi, chẳng phải nên tính toán trước hay sao?

Đồng Giai thị rõ ràng sẽ không nhận nuôi thêm một đứa nữa. Có muốn nuôi cũng phải đợi đến khi Tứ a ca lên sáu tuổi, giống như Huệ tần hiện giờ định nhận thêm một đứa, cũng bởi vì Đại a ca đã quá sáu tuổi.

Huệ tần ấy à… Kỳ thật nàng ta cũng không quá bằng lòng. Tính tình Huệ tần có chút hẹp hòi, keo kiệt, ngay cả bản thân dùng đồ tốt cũng còn tiếc, thì làm sao chịu bỏ cho người khác dùng?

Còn Vinh tần… Nàng ta cũng chẳng vừa mắt. Gia cảnh Vinh tần đã sa sút, bản thân vốn chẳng có bao nhiêu đồ tốt. Nàng ta có thể làm tới Vinh tần, hoàn toàn là nhờ biết sinh con chứ chẳng phải nhờ lý do nào khác.

“Còn nữa, ta chủ yếu muốn hỏi cảm nhận của ngươi, để tránh sau này ta lại vướng bận trong lòng.” Quách Lạc La thị nói thêm. Ô Nhã Tú Trinh hơi ngẩn ra:

“Ngay cả những lời trong lòng ngươi cũng nói với ta? Từ khi nào chúng ta lại thân thiết đến mức ấy?”

Khóe miệng Quách Lạc La thị giật giật, một lúc sau mới nghẹn lời:

“Ngươi đúng là chẳng thú vị gì cả. Ta nói chuyện nghiêm túc, ngươi lại coi như ta đang nói giỡn.”

Ô Nhã Tú Trinh mỉm cười:

“Sao lại không phải giỡn? Ta và ngươi vốn không giống nhau. Ta nghĩ thế nào, ngươi nghĩ thế nào, làm sao mà giống được chứ?”